Một thời, những điếu xì gà của Winston Churchill được coi là bí mật
quốc gia và được bảo vệ trong chiến dịch “an ninh cho xì gà của Thủ
tướng”.
Trong con mắt người dân xứ Ănglê, Thủ tướng
Winston Churchill là một người đặc biệt bởi vì ông đã lãnh đạo nước
Anh, góp phần cùng phe Đồng minh, chiến thắng phát xít trong chiến tranh
thế giới thứ II và vì ông lúc nào cũng luôn xuất hiện với điếu xì gà
cầm tay hoặc gắn trên môi.
Món quà quý từ bên kia đại dương
Ngày 27/3/1941, Chính phủ Cuba lúc ấy thông báo
cho Đại sứ Vương quốc Anh George Ogilivie Forbes ở thủ đô La Habana: Ủy
ban Công nghiệp thuốc lá quốc gia Cuba quyết định tặng ngài Thủ tướng
Anh Winston Churchill một món quà đặc biệt vì “đã có công bảo vệ nền dân
chủ”.
Đó là một thùng bằng gỗ quý đỏ, cao 5 foot
(khoảng 1,5m). Bên trong là 2.400 điếu xì gà La Habana (loại xì gà ngon
nhất thế giới và chỉ có ở Cuba). Lập tức, Đại sứ Forbes điện ngay về
London báo tin. Theo ý kiến của riêng ngài Đại sứ “không nên từ chối một
món quà đắt giá và quý như vậy”.
Ngày 8/4/1941, tại buổi lễ bàn giao trang trọng ở
La Habana, Đại sứ Ogilivie Forbes được tận mắt chứng kiến món quà hảo
hạng: Bên ngoài chiếc thùng quà gỗ quý được khảm những bức tranh đẹp
tuyệt vời về phong cảnh thiên nhiên vùng biển nhiệt đới Caribe.
Bên trong thùng là 4 cái tráp gỗ đựng các loại xì
gà nổi tiếng thời bấy giờ: H.Upmann, Por Larranaga, Ramon Allones,
Romeo y Julieta, El Rey del Mundo và Hoyo Monterrey.
Thủ tướng Churchill biết rõ và rất chuộng xì gà
Cuba. Trong những năm tháng chiến tranh, xì gà giúp ông Churchill giải
tỏa những căng thẳng, giữ ổn định và cân bằng tâm lý khi giải quyết
những vấn đề phức tạp.
Đối với ông, xì gà cần và quan trọng không kém gì
đồ ăn, nước uống. Xì gà luôn là thứ “nhiên liệu” ông cần phải nạp trước
khi đưa ra bất kỳ một quyết định chiến lược nào. Kể từ đấy, hàng ngày,
hàng giờ, Thủ tướng Anh ngóng chờ tàu chở quà cặp bến.
Chiến dịch “An ninh cho những điếu xì gà của Thủ tướng”
Biết rõ tầm quan trọng của những điếu xì gà đối
với Thủ tướng nên Tình báo Anh rất quan tâm tới an ninh cho thứ đồ hút
xa xỉ này. Trước đó, Đại sứ Anh tại La Habana đã báo về: Cuba đã bắt giữ
một loạt kiều dân nước ngoài vừa nhập cư trái phép vào nước này.
Trong số đó có nhiều người châu Âu. Không loại
trừ khả năng gián điệp Đức Quốc xã ranh ma và xảo quyệt sẽ tận dụng cơ
hội này để mưu sát Thủ tướng Winston Churchill.
Thủ tướng anh Winston Churchill.
Sự háo hức của Churchill đã bị dội một gáo nước
lạnh khi Bí thư riêng của Thủ tướng là John Colville thông báo:
Scotland Yard đã có lời chính thức khuyên Thủ tướng: “Tạm thời, chưa
nên hút xì gà quà tặng”. Rất có thể, trong quá trình sản xuất, một số
chất độc hại đã được người Đức bí mật đưa vào trong các điếu thuốc.
Thời chiến tranh, mọi khả năng đều có thể xảy
ra. Các thành viên Chính phủ đều tán thành kiến nghị đó của Cơ quan an
ninh. Nhưng lúc ấy, chưa ai biết làm cách nào để có thể ngăn Thủ tướng
không đụng đến xì gà. Churchill là người không thích chờ đợi.
Chuyến tàu biển thuê của Hội Chữ thập đỏ quốc tế
chở quà tặng vượt Đại Tây Dương càng đến gần nước Anh bao nhiêu thì tâm
trạng bồn chồn, lo lắng của các thành viên chính phủ và nhân viên bảo
vệ càng tăng lên bấy nhiêu.
Nghĩ mãi thì cuối cùng, Văn phòng Thủ tướng và
Tình báo Anh cũng tìm ra một giải pháp tình thế: Không cho Thủ tướng
biết ngày tàu chở quà cập cảng. Xử lý xong, rồi sẽ liệu báo cáo sau.
Liên tục hàng tháng trời, Văn phòng Thủ tướng,
MI-5 (Cục Phản gián Tình báo Anh), Đặc phái viên Hoàng gia và các
chuyên gia chất độc hàng đầu của nước Anh tập trung vào việc xét
nghiệm.
Cái khó là xì gà thì rất nhiều và không phải cái
nào cũng được bóc ra xem (bởi bóc xong là vứt đi, không sử dụng lại
được). Họ đành lấy ngẫu nhiên 47 điếu xì gà của từng tráp quà, thực
hiện việc xét nghiệm rất thận trọng cả về sinh học và hóa học.
Cuối cùng, Ủy ban kiểm tra kết luận: “Nồng độ các
chất độc hại và vi khuẩn trong xì gà quà tặng từ Cuba không vượt quá
định mức quy định!".
Cuộc họp căng thẳng kết thúc có phần nhờ... xì gà!
Chiều ngày 19/9/1941, tại ngôi nhà số 10 phố
Downing đã diễn ra một cuộc họp rất quan trọng. Tại cuộc họp này, Hội
đồng Quốc phòng Anh thảo luận một vấn đề góp phần làm thay đổi cục diện
chiến tranh lúc ấy: Có nên giúp Liên Xô chống lại phát xít Đức hay
không?
Những người đứng đầu phái quân sự là Bộ trưởng Bộ
Quốc phòng và Tổng Tham mưu trưởng quân đội cho rằng: Bất kể nhiều hay
ít thì việc giúp đỡ đó sẽ làm suy yếu sức chiến đấu và khả năng phòng
thủ của quân đội Anh.
Trái với suy nghĩ của nhiều người, Thủ tướng
Churchill lại cho rằng “London cần loại bỏ khả năng từ chối đề nghị
được giúp đỡ của Moskva!”. Về sau, quyết định ấy đã tỏ ra là đúng đắn
nhưng lúc đó, các thành viên Hội đồng Quốc phòng đã tranh luận rất lâu
và căng thẳng.
Kẻ phản đối. Người ủng hộ. Không bên nào nhượng bộ bên nào. Cuộc họp lâm vào thế bế tắc và tưởng như sẽ đi vào ngõ cụt.
Trong lúc gay cấn nhất thì Churchill lại đột ngột
đưa ra một quyết định bất ngờ: “Dừng tranh luận. Nghỉ 2 tiếng để ăn
tối. Sau đó sẽ tiếp tục... họp suốt đêm!”.
Và Thủ tướng đã đi ăn tối cùng với vợ (được gọi
là quý bà Klemmy). Sau bữa tối, Thủ tướng đưa toàn bộ các thành viên
Hội đồng Quốc phòng vào phòng bên trái dinh Thủ tướng để giới thiệu bộ
sưu tập xì gà Cuba hảo hạng mới của mình.
Huân tước Balfur (khi ấy là Thứ trưởng Không
quân) nhớ lại: “Hướng về phía các bộ trưởng, Thủ tướng trịnh trọng nói:
“Thưa các quý ông! Bây giờ tôi sẽ tự mình làm một thí nghiệm được coi
là nguy hiểm: Thử những điếu xì gà này.
Mặc dù bên an ninh đã kiểm tra kỹ càng, song biết
đâu đấy, vẫn có thể bỏ sót. Bởi vậy, kết quả thử nghiệm có thể sẽ làm
quý ngài hài lòng, nhưng có thể sẽ là ngược lại! Sau đó, tôi muốn chiêu
đãi các ngài thứ xì gà thượng hạng này!”.
Ngừng một chút, Thủ tướng tiếp tục với chất giọng
của một nghệ sĩ kịch: “Mỗi điếu xì gà hoàn toàn có thể chứa độc chất
nào đó”. Không loại trừ khả năng chỉ vài ngày sau khi hút xì gà, tôi sẽ
phải nằm trong cỗ quan tài đến tu viện kèm theo hàng sâu những lời
nguyền rủa!”... Sau đấy, các thành viên Hội đồng Quốc phòng quay trở lại
phòng họp lớn. Họ khoan khoái thưởng thức những điếu xì gà La Habana do
Thủ tướng mời.
Huân tước Balfur tiếp tục kể: “Chỉ trong vòng
nửa tiếng đồng hồ, Hội đồng Quốc phòng Anh đã thảo luận xong tất cả các
vấn đề phức tạp mà trước đấy cứ phải tranh luận mãi, căng thẳng và rất
gay go.
Việc giúp đỡ nước Nga cũng đã được quyết định
một cách xuôi chèo, mát mái. Thậm chí còn rất chóng vánh và triệt để.
Tất cả các thành viên Hội đồng Quốc phòng đều... sống và mạnh khỏe
cả!”.
Nguồn CAND