Nam.
Cách
đây 31 năm, Gordon Moore, người đồng sáng lập ra bộ vi xử lý, và Công
ty Intel đã tiên đoán rằng tốc độ của bộ vi xử lý sẽ tăng gấp đôi cứ
mỗi 18 tháng. Lời tiên đoán này về sau đã được Intel chứng minh bằng
thực tế và trở thành “định luật Moore” huyền thoại.
Nhiều người cho rằng định luật Moore là biểu tượng của sức mạnh về kỹ thuật và kinh tế của Intel. Nhưng ít ai biết trong định luật đó còn bao hàm một chiến lược quản trị kinh doanhmang lại thành công cho nhà sản xuất bộ vi xử lý và bo mạch số một thế giới.
Chiến
lược này tạm gọi là “quản trị theo thời gian”, tức là luôn cố gắng tạo
ra sản phẩm, dịch vụ hay công nghệ mới, thâm nhập các lĩnh vực và thị
trường kinh doanh mới trong một khoảng thời gian định kỳ. Nói rõ hơn là
quản trị việc sản xuất kinh doanh theo một nhịp điệu đều đặn về thời
gian.
Ví
dụ Intel quyết tâm tăng gấp đôi tốc độ sản phẩm mỗi 18 tháng ; Bristish
Airways đặt mục tiêu thay đổi toàn diện các dịch vụ mỗi năm năm; Công
ty 3M muốn các sản phẩm mới phải chiếm 30% doanh số hàng năm; Còn đối
với cà phê Starbucks là mở 300 cửa tiệm mới mỗi năm.
Quản
trị theo thời gian có thể áp dụng và mang lại lợi ích ở mọi công ty,
không phân biệt quy mô hay lĩnh vực hoạt động. Chiến lược này đặc biệt
phát huy tác dụng trong môi trường kinh doanh nhiều biến động, điển
hình là tại các quốc gia đang trong thời kỳ chuyển đổi như Việt Nam và trong các lĩnh vực đang phát triển nhanh.
Quản
trị theo thời gian mang lại hiệu quả vì nó buộc các nhà quản lý doanh
nghiệp phải định kỳ đánh giá lại những việc đang làm để có sự điều
chỉnh và thay đổi thích hợp, tránh được tình trạng bị động trước những
biến động trên thị trường. Phân tích trên một bình diện khác, cách làm
này cũng có tác dụng giúp doanh nghiệp tránh được kiểu phản ứng “lắt
nhắt” theo tình huống trước những yếu tố tác động.
Kinh
nghiệm gần 10 năm làm Tổng giám đốc Gillette, chiến lược của ông Al
Zeien là không chỉ dừng ở việc phản ứng với thị trường mà phải tự sắp
đặt và điều hành việc kinh doanh theo cách của mình. Cựu Chủ tịch
Andrew Grove của Intel cũng cho rằng không nên chạy theo thị trường mà
phải chủ động tạo ra khách hàng và đi trước nhu cầu của thị trường.
Không
chỉ có những công ty lớn mới áp dụng được quản trị theo thời gian. Nếu
thực sự quyết tâm thì mọi doanh nghiệp đều có thể áp dụng. Để thực hiện
thành công chiến lược quản trị theo thời gian, doanh nghiệp cần chú
trọng hai vấn đề then chốt là phải tìm ra nhịp điệu thích hợp cho riêng
mình và phải bảo đảm sự hài hòa trong chuyển giao.
Như
các ví dụ nêu ra ở trên thì mỗi công ty quản trị theo một định kỳ khác
nhau, có thể là một năm ở Starbucks, năm năm ở Bristish Airways. Hay
một công ty du lịch trong nước có thể đặt kế hoạch thay đổi chương
trình các tour mỗi ba tháng, có thêm tour mới mỗi chín tháng và mỗi năm
thì phát triển thêm thị trường sang một nước khác.
Tuy
vậy, cần lưu ý là nhịp điệu thiết lập phải phù hợp với khả năng của
công ty cũng như tính chất của sản phẩm, thị trường và đối thủ cạnh
tranh. Điều quan trọng là phải tôn trọng nhịp điệu đã đặt ra, tránh
tình trạng lúc thì không thay đổi cả một thời gian dài, lúc thì thay
đổi quá nhanh đến mức hỗn loạn. Ngoài việc thiết lập nhịp điệu thì vấn
đề hài hòa trong chuyển giao giữa các cung nhịp cũng rất quan trọng.
Có
thể ví hoạt động của một doanh nghiệp như một cuộc chạy tiếp sức. Kết
quả cuộc đua không những phụ thuộc vào từng chu kỳ chạy mà còn được
quyết định bởi thời điểm chuyển giao gậy. Người chạy sau phải theo dõi
người chạy trước để biết khi nào cần xuất phát, nên khởi động chạy với
tốc độ nào, nhận gậy theo tư thế nào để không mất thời gian và làm rớt
gậy…
Việc chuyển giao giữa các chu kỳ kinh doanh cũng
vậy. Ví dụ nhà quản lý phải biết khi nào thì bắt đầu thiết kế sản phẩm
mới trong khi sản phẩm hiện tại vẫn được sản xuất với công suất cực
đại, rồi đưa ra kế hoạch sản xuất giảm dần cho đến khi sản phẩm mới
được tung ra cùng tồn tại song song và cuối cùng là sự rút lui êm thấm
của cái cũ.
Trong
trường hợp như thế, nếu doanh nghiệp không thiết lập được một sự tiếp
sức hài hòa trong quy trình sản xuất sẽ có nguy cơ bị loại khỏi đường
đua trên thương trường.
Tóm
lại, quản trị theo thời gian là tuân theo hai tính chất cơ bản của thời
gian: tính liên tục, và tính chu kỳ. Tính liên tục sẽ đòi hỏi một sự cố
gắng không ngừng nghỉ của doanh nghiệp. Còn tính chu kỳ lại đòi hỏi
doanh nghiệp phải có định kỳ đánh giá và đưa ra những đổi mới thích
hợp.
(Vietnambranding - Theo TBKTSG)