|
- Chung Mốc -
Nhớ lại hồi chưa uống
rượu, mỗi lần thấy người say tôi vừa sờ sợ vừa… coi thường. Không hiểu
sao, rượu vừa cay vừa đắng như vậy mà họ lại thích uống. Tôi hỏi thầy
giáo, ông trả lời: Đây là sự kiện tâm lý, trong sách vở gọi là "Khoái
lạc trong đau khổ". Như ăn tô phở vừa nóng vừa cay mới thấy ngon. Người
ta đã từng sáng tác ra bài hát “Thú Đau Thương” đó thôi. Cũng có người
làm luận án Tiến Sĩ với đề tài sự đau khổ trong tình yêu... nhằm lý
giải cho những đam mê, nghiện ngập. Nhưng
yêu nhiều đâu có chết. Có nhiều ông năm bảy vợ, nhân tình cả đống, vẫn
sống nhăn răng ra đấy thôi, mà người ta lại làm ra rất nhiều luật lệ,
những hàng rào luân lý phức tạp để ngăn cản cái sự yêu. Chưa thấy bác
sĩ nào nói: Không được yêu, chết đó! Nhưng với rượu, ông ta sẽ nói: Uống nhiều, chết đó ! Khổ
nỗi ông không xác quyết chết đứ đự ngay hôm nay hay ngày mai, cho nên
người ta đâu có sợ. Tới đây, tôi nhớ lại nhân vật NiNo trong God
Father. Khi bác sĩ hỏi: "Mới sáng bảnh mắt mà mày đã xỉn vậy hả? Cứ đà
này mày chỉ sống được 5 năm nữa thôi nha". Nó mừng rỡ, nhảy chồm tới ôm
hôn bác sĩ và hét toáng lên: "Những 5 năm nữa kia à? Có thật không?".
Bởi vì nó không thiết sống nữa, uống rượu say cho quên một cõi đi về.
Nói khác đi là nó muốn dùng rượu để tự tử. Như vậy chưa chắc nó đã
thích hay nghiện rượu, mà do nơi cái đầu của nó. Đây mới là điều quan
trọng. Não
bộ điều khiển toàn bộ suy nghĩ, hành động của con người mà rượu tác hại
rất mạnh vào óc và hệ thần kinh . Mỗi một lần say rượu là có hằng trăm
ngàn nơ-ron chết đi, những tế bào thần kinh này lại sẽ không bao giờ
được thay thế nữa, cho nên uống rượu càng dài lâu thì trí óc càng mờ
mịt, càng mụ mẫm.
Tôi
vốn dĩ là một thanh niên yêu đời, năng hoạt động. Trước đây tôi là thầy
giáo dạy trung học, vì thời thế chuyển về làm ruộng. Cái nghèo đã làm
cho tinh thần tôi xuống rất thấp, cho đến khi bạn bè cùng trang lứa đều
bỏ quê mà đi hết còn trơ thân cụ, tôi càng buồn và tìm giải thoát nơi
chai rượu.
Đến
thời mở cửa, tôi lao ra làm kinh tế, thương mại, địa ốc... thì phong
trào đãi đằng đối tác như nấm độc rộ lên sau cơn mưa. Đi đến đâu, ngày
nào trong tuần cũng có mánh nhậu. Khởi đầu công cuộc làm ăn: nhậu, việc
đang tiến triển: nhậu, việc thành công cũng nhậu ăn mừng mà dù cho có
thất bại cũng phải nhậu cho bớt buồn. Trong
khi cả thế giới đang cấm quảng cáo rượu bia và thuốc lá thì ngay tại
cái chợ rất nhỏ ở quê tôi có tới mấy tiệm nhậu, cả chục nơi bán rượu đế
và hai ba đề-bô bia nước ngọt. Thấy báo đăng thì hình như cả nước tiêu
hết cả mấy triệu lít bia trong ba tháng hè. Mỗi
lần bạn bè hoặc các anh chị em tôi từ nước ngoài về đều khuyên bảo
nhưng tôi đâu có nghe. Họ đưa ra những nguy hiểm của sự say rượu, nhưng
chung quanh tôi ai cũng đánh giá con người qua sự ăn uống. Hôm tôi hùn vốn với một người quen để mở một Ngân Hàng Tín Dụng, người bạn rất thân ở Mỹ nói: - Tôi sẽ hỗ trợ cho ông, nhưng cái người mà ông partner đó có được không? Anh ta ra sao ? Tôi buột miệng như một phản xạ: - Thằng đó nó uống "được" lắm! Người bạn văng tục: -
Mẹ! Tôi hỏi ông năng lực, tư cách của thằng đó chứ ăn nhiều, uống nhiều
thì trở thành cái túi đựng rượu thịt, chứ liên hệ gì đến việc làm ngân
hàng? Nhưng ở VN
mấy tuần, bạn tôi mới nhận ra rằng nếu không mời nhau hút thuốc 555
liên tục, không đãi đằng ở nhà hàng hay quán nhậu, thì khó lòng liên hệ
làm ăn về bất cứ lãnh vực nào. Thế là một tuần tôi say đến tám ngày ! Và việc gì phải đến đã đến: Tôi đang bị bệnh thần kinh, hệ quả tất yếu của bia rượu. Sau
nhiều ngày bạc nhược, mẹ và vợ tôi thúc giục, tôi đã vào Trung Tâm Y tế
để khám ở khoa thần kinh… thương nhớ (tâm lý). Ở vách tường có dán
những khẩu hiệu, bích chương, tôi thấy dòng chữ: Hãy nói lên sự thật,
chúng tôi sẽ giúp đỡ bạn. Khi bác sĩ hỏi các triệu chứng, tôi khai: -
Biếng ăn, mất ngủ liên tục. Gặp nhiều ác mộng. Không có ai gần đó mà
vẫn nghe gọi tên mình. Ở phòng riêng mà vẫn nghe rõ ràng những mẩu đối
thoại của người khác, hoặc những bản nhạc đã từng nghe qua. Bác sĩ hỏi tôi: - Có uống rượu không, bao lâu rồi? Tôi trả lời: - Mới uống được có 29 năm. -
Bệnh của anh hoàn toàn do rượu, bệnh lý là “đoạn thần kinh”. Bây giờ
tôi có thể biên toa để anh mua thuốc uống cho khỏe lên, hoặc anh uống
thuốc cai, tôi sẽ viết giấy giới thiệu lãnh thuốc ở các Trung tâm Y Tế,
không mất tiền. Nếu anh còn uống rượu, bệnh sẽ chuyển sang thời kỳ thứ
ba. Giống như người bị “liệu”. Có ai nói to sẽ giật mình và làm theo
điều họ nói, rất nguy hiểm khi lái xe hay đang ở trên cao. Cuối cùng tôi quyết định: đi cai rượu.
Trước
đây tôi đã bỏ rượu mấy lần. Lần ngắn, lần dài cũng được chừng 3 tháng.
Vùng tôi ở nếu đi tu luôn thì thôi, chứ còn chường mặt nơi hội hè đình
đám, gặp các chiến hữu cũ, thì thật khó lòng từ chối nâng ly. Ở VN dân
nhậu lại có cái "đức tính" hay ép rượu: "Mày không uống được, cứ nhắm
môi, còn bao nhiêu tao uống hết. Anh em mình tình nghĩa chia một ly...". Uống
rồi về nhà vật vã, hoặc nằm bẹp (nói theo kiểu Mẹ tôi) như thằng chết
rồi. Nghe trong mình đau đớn như người bị đánh. Lúc đó lại tự giận
mình, tại sao lại quá yếu đuối như thế, mình không uống thì đâu có ai
đè mình ra mà đổ rượu vô họng? Đã
có quá nhiều tài liệu, sách vở nói về sự tác hại của rượu, tôi chỉ kể
một chút chuyện mình và xin thành thật tâm sự. Tôi đã bị rơi xuống vực
sâu rượu chè, nhưng cũng cố gắng kêu lên cho những người đang đứng trên
bờ: "Đừng nhảy xuống, chết đấy !". Có
lần sau bữa nhậu, mệt quá, tôi ngất đi hồi lâu. Tỉnh lại, chung quanh
tôi, rất nhiều người trẻ cũng như già đang ngụp lặn trong giòng nước
xoáy rượu chè mà còn hô to: "Zdô! Zdô!". Rồi vỗ tay, đập bàn la hét.
Có nhiều ông bụng đã bự như cái trống chầu vì sưng gan, da vàng nghệ như ếch xào lăn, mà vẫn không sao bỏ được rượu. Ở các quốc gia nghèo nàn, lạc hậu cơm không đủ ăn, nhưng tiền mua rượu, mua thuốc thì phải tìm cho có dù phải bán vợ đợ con. Tôi
nhớ câu chuyện kể về sự nguy hiểm của rượu. Quỷ Sa Tăng nói với một
người đàn ông: “Ta sẽ cho ngươi giàu có, nhưng ngươi phải làm một trong
ba điều sau đây: Thứ nhứt phải đốt nhà, thứ hai phải giết mẹ, thứ ba
phải uống rượu”. Anh ta suy nghĩ cặn kẽ: Mình đốt nhà rồi cháy lây qua
hàng xóm, giàu có đâu chưa thấy đã bị vào tù. Giết mẹ đã trái luân
thường đạo lý mà rồi không bị tử hình cũng lãnh án chung thân. Thôi thì
ta nhận uống rượu vậy, vừa khoái khẩu mà không hề phạm đến ai. Anh liền
được quỷ cho trở nên giàu nứt đố đổ vách, ngày nào cũng say rượu quay
cuồng, cho đến một hôm vì say quá, mất cả lý trí nên châm lửa đốt nhà,
mẹ già ngăn cản anh ta xô mẹ ngã vào đống lửa chết, nên phạm hai tội
một lúc, đời tàn trong lao tù. Một
điều không thể chối cãi được: VN bây giờ người người nhậu, nhà nhà
nhậu, đi đâu cũng thấy thiên hạ nhậu. Từ những nhà hàng cao cấp nơi phố
thị, cho đến quán cóc trong ngõ hẻm hay những ven chợ miền quê, biết cơ
man nào là quán nhậu. Tiền bạc, sinh lực, gạo thóc và cả hạnh phúc gia
đình đã đổ vào những buổi tiệc, và sau đó còn biết bao hệ lụy như tai
nạn giao thông, ẩu đả, hiếp dâm hay giết người vì người say không còn
trí óc sáng suốt nữa. Thế
mà khi nghe tin tôi đi cai rượu, khối người đã cười khinh khỉnh, nói
rằng: “Thằng đó hết xài!…”, “Còn chơi với ai được!”, “Còn làm ăn thế
chó (xin lỗi, tôi trích nguyên văn) nào được!” v.v... Nhưng
may thay, mẹ và vợ con tôi hoàn toàn vui mừng như tôi đã chết đi mà
sống lại, bạn bè ở Mỹ gửi email chúc mừng, riêng anh tôi thì khuyến
khích nên viết văn để quên rượu chè. Tôi sẽ còn tiến tới việc bỏ
thuốc lá vì anh Trần Quốc Sỹ có nói là: "Hãy ngửi một cái gạt tàn coi
nó hôi thế nào, bạn dám hôn nó không? Thế nên phải tội nghiệp vợ bạn vì
cô ta phải hôn, phải nằm kề cận cái gạt tàn hôi hám đó suốt đời đấy". Năm nay tôi chưa tới 50 tuổi, tôi còn yêu đời lắm, ngu gì mà chết vì những ly rượu cỏn con.
- Chung Mốc - |