Kiến thức nhà hàng » Rượu Cognac - Armagnac -Whisky »
Rượu sim - Phú Quốc
20/05/2012
Kể với mọi người về Phú Quốc (trong topic Thế giới qua ảnh ta) nhưng lại quên kể về những đặc sản nơi đây. Nhắc đến Phú Quốc chắc ai cũng nghĩ ngay nước mắm. Nhưng ngoài ra Phú Quốc còn gắn liền với Rượu sim.

Kể với mọi người về Phú Quốc (trong topic Thế giới qua ảnh ta) nhưng lại quên kể về những đặc sản nơi đây. Nhắc đến Phú Quốc chắc ai cũng nghĩ ngay nước mắm. Nhưng ngoài ra Phú Quốc còn gắn liền với Rượu sim.

Meocon vừa đọc được bài viết về Rượu sim bên trang Saigonnet, xin mượn qua đây để bà con cùng tham khảo

Thăm Phú Quốc, uống rượu sim

Mấy năm nay, ai ra thăm đảo Phú Quốc cũng đều được người dân ở đây chiêu đãi bằng một loại rượu đặc biệt, mà cả Tây Nam bộ, chỉ nơi đây mới có. Loại rượu này có hương vị rất đặc biệt, thơm và ngon, người sành điệu cho rằng không kém một thứ rượu ngoại nào. Đó là rượu sim. Rượu sim được làm từ trái sim chín. Đến du lịch đảo Phú Quốc, nếu chưa được uống rượu sim thì xem như đã hỏng nửa chuyến đi. Ở đồng bằng sông Cửu Long, chỉ duy nhất đảo Phú Quốc của tỉnh Kiên Giang là có cây sim. Rừng sim Phú Quốc nhiều vô kể, đi đâu cũng gặp. Trước kia, vào mùa sim chín (kéo dài vài tháng trước và sau Tết Nguyên đán) dân Phú Quốc chỉ hái về ăn chơi cho vui miệng. Phải đến năm 1997, sim chín mới được chế biến thành rượu. Người đầu tiên chế biến thành công rượu trái sim là ông Mạc Văn Nghiêm, bà con ở Phú Quốc gọi thân mật là chú Bảy gáo. Ông nguyên là Chủ tịch  của huyện.

Mọi chuyện xuất phát từ một dịp tình cờ. Một số người từ Đắc Lắc ra thăm đảo, đã tỏ ý tiếc vì thấy Phú Quốc có rừng sim lớn mà lại bỏ phí. Họ cho biết, từ xưa đến nay, đồng bào các dân tộc ở Tây Nguyên đã biết sử dụng rượu sim để trị các chứng nhức mỏi, đau khớp sau những chuyến băng rừng, vượt dốc. Rồi họ tận tình chỉ dẫn cho ông Nghiêm cách ép, ngâm ủ, lên men trái sim. Ngay từ mẻ đầu tiên, ông Nghiêm đã thành công. Nhiều người tìm đến ông đặt làm rượu mỗi khi trong nhà có khách xa đến chơi hoặc đám tiệc. Có cầu thì có cung, dần dần gia đình ông Mạc Văn Nghiêm chuyển hẳn sang kinh doanh mặt hàng rượu sim. Ông mở rộng qui mô sản xuất bằng cách đón mùa trái sim chín rộ trên rừng, thu mua thật nhiều. Bằng cách này, kể cả vào mùa nghịch, những thùng rượu nhà ông vẫn đầy ắp. Nhờ vậy, du khách đến Phú Quốc, sau khi được nhấm nháp thoải mái hương vị của rượu sim, vẫn có thể mang về đất liền vài lít để làm quà.

Từ sự thành công của ông Nghiêm, đã có nhiều hộ dân khác ở thị trấn Dương Đông, Phú Quốc vào cuộc, quầy bán rượu sim mọc lên khắp nơi. Nhưng không phải rượu nơi nào làm cũng có chất lượng như nhau. Theo ông Nghiêm, muốn rượu ngon, tiêu chuẩn hàng đầu là trái sim phải to, chín mọng, không bị sâu, sượng. Rượu lên men xong không được pha cồn thì mới đảm bảo giữ được hương và vị đặc trưng của loại trái cây này. Hơn 5 năm qua, ông đã tuân thủ nghiêm nhặt những tiêu chuẩn đó để giữ vững uy tín của mình. Nghề làm rượu sim không chỉ mang lại nguồn thu nhập đáng kể cho nhiều hộ sản xuất, kinh doanh mặt hàng này, mà còn giải quyết được nhiều lao động nhàn rỗi ở Phú Quốc trong việc thu hái sim chín.

(SGGP)

Trong chuyến đi đó, Mèo còn được ăn một món rất lạ. Tên thì ko nhớ. Chỉ nhớ món đó gồm: bánh tráng (nhúng nước cốt dừa), rau sống, cá, sát dừa ... chấm nước mắm Phú Quốc ... nhấm nháp ly rượu sim :D.

Các lời bình (8)

TranAi (10 11, 2005)


Té ra .. rượu sim chưng cất từ trái sim đã để cho lên men, chứ không như thể "rượu rắn" thì ngâm rắn hay "rượu tắc kè hải mã" thì ngâm hải mã tắc kè .

Có lẽ rượu sim này khá "đặc biệt" đây !!

Meocon uống thấy nó thế nào ? Xỉn được không (ái chà chà ..tới tuổi được uống rượu chưa ta ? ) . Với lại, rượu sim có màu gì ? Cũng màu tím hoa sim luôn hả ? <= Hỏi cho biết vì tò mò thôi đấy, vì người ta có thể làm rượu trắng từ nho đỏ thì biết đâu chừng .. rượu sim có màu vàng  .

TranAi (16 11, 2005)


Té ra rượu sim không phải màu tím cũng chẳng màu vàng .. Trần mới lò mò tìm được mấy chai đây :

Như thế , lên men trái sim là để lấy chất cồn và mùi vị chứ còn màu sắc của rượu, có lẽ người ta dùng phẩm hóa học hoặc tạo màu bằng loài thực vật nào khác .

Thời gian chế ra rượu cũng khá lâu , từ 1 tới 2 năm  :

" Sim được hái về, chọn lựa và cán dập. Sau đó xếp vào lu sành với men rượu và đường. Rượu ủ trong sau một năm có thể dùng được nhưng muốn ngon hơn phải đợi từ 2 năm trở lên.  Rượu ủ sau 1 năm cho rượu gốc vào và ủ tiếp. Riêng với loại sim ủ nguyên chất sau 2 năm (không pha thêm rượu gốc), người nấu có thể chiết suất nước cốt đặc kẹo ra từ sim để có nước mật sim uống ngọt lự. Mật sim là loại nước giải khát có men nhẹ, dùng để khai vị và tẩm bổ " .

thanlancutduoi (24 11, 2005)


Viết là rượu sim mà hình là hoa mua! TL thử tìm trong google cũng có hình hoa mua giống vậy.







Mua có 2 loại: trắng và tím, màu trắng rất đẹp nhưng tím pha hồng chứ không hẳn là tím làm xao lòng như nhà thơ Hữu Loan đã tả đâu! Mua thường sống ở những nơi ẩm như ven sông hoặc bờ ruộng, trái như ngón tay út, bên trong "thịt" kết lại bằng những hạt nhỏ li ti nhưng không cứng. Khi ăn, màu tím ấy đọng đầy trên lưỡi.
Sim sống trên đồi cao, trái và hoa tím hơn, lá nhọn và có màu bàng bạc, trái chỉ nhỏ bằng đầu đũa, có hạt cứng.
Vậy câu hỏi bây giờ là: rượu sim hay rượu mua?

thanlancutduoi (25 11, 2005)


Hỏi rồi tự trả lời luôn. Sim có 2 lọai: hồng sim và tiểu sim, cả 2 dưới lá đều có màu trắng, có lông dày. Trái dùng để nấu rượu là hồng sim.
Rất nhiều người nhầm lẫn giữa hồng sim và mua.

Hồng sim


Mua


Tiểu sim


Trái dùng để nấu rượu


Vienxu (28 11, 2005)


Phóng lớn hình ra cho mọi người dễ thấy và phân biệt :

Cây mua


Hoa mua và hoa sim khá giống nhau nhưng lá cây mua có sọc dài rất rõ mà cây sim (tên khoa học : Rhodomyrthus tomentosa)  thì không :


HongHa (03 01, 2006)


Theo đơn đặt hàng của tôi, một người bạn đi du lịch Phú Quốc đã đem về vài nhánh cây sim và một chai rượu sim.





Xin đọc thành phần ghi trên nhãn chai rượu: sim chín, đường cát trắng, rượu nếp. Như vậy "chất" sim chủ yếu để tạo mùi vị cho rượu. Hàng "xách tay" đấy nhé!

Hoa sim và trái sim thì giống như ảnh cô Thằn Lằn đã đưa lên. Trong ảnh của tôi thì nhánh sim bị héo và ta không thấy rõ hoa và trái.

TranAi (06 08, 2007)


MEN SIM VÀ NỖI KHÁT KHAO TỪ ĐẢO PHÚ QUỐC

Là Việt kiều Pháp từ 23 năm nay, đây là lần đầu tiên tôi tới thăm Phú Quốc, dù đã được bạn bè giới thiệu về vẻ đẹp hoang sơ nhưng đầy sức quyến rũ của đảo.
 
Ý định ban đầu của chúng tôi là đi thăm trại nuôi ngọc trai nằm cuối đảo, sát thị trấn An Thới, do một người Australia làm quản lý.

Đứng từ sân trại, chúng tôi có thể thấy một khoảng vuông vức được kết nối với nhau bằng những phao nhựa màu trắng, nằm cách bờ hơn cây số. Tôi mường tượng ra những lồng sắt nuôi trai lấy ngọc nẳm sâu trong lòng biển, dưới những phao nhựa trắng kia.

Để thấy con người có những ý tưởng thật là táo bạo: lên vụ trụ, thám hiểm đáy sâu của các đại dương, phát minh, sáng chế ra kim cương nhân tạo, cấy vào con trai lấy ngọc những vật thể do mình taọ mẫu để rồi từ đó các quý cô, quý bà có thể phô diễn trên cườm tay hoặc vòng cổ nuột nà của mình những viên ngọc trai đủ màu, đen huyền quý phái, xanh lá cây bí ẩn hoặc trắng mịn lụa là. 

Trại nuôi ngọc trai nằm ngay sát bờ nước. Chiều nay, biển động. Sóng ào ạt xô vào bờ cát và chân tường đá, vỡ vụn ra, hồ hởi ban phát trong không khí những bọt nước biển li ti.

Tôi rất ấn tượng trước hàng dừa và những cây bàng trụi lá trồng sát biển. Gió đập phành phạch vào những tàu dừa, biển gầm gào dữ dội. Bãi cát run rẩy náu mình sát con đường trải nhựa ướt đẫm nước mưa.

Tôi gọi nước dừa tươi. Cô bé phục vụ đem ra một trái dừa lửa to cỡ quả bóng đá, tôi phải uống cật lực mới hết. Chỉ tới lúc đó, tôi mới cảm nhận hết sự hào phóng của thiên nhiên cũng như của con người Phú Quốc.

Sau khi đã ngồi uống nước dừa ở bar, tham quan trang trại và cửa hàng bán ngọc trai, chúng tôi quyết định ra về. Chỉ mới đi được chừng hai cây số, Vũ, anh bạn đồng hành của tôi, chợt phát hiện ra một tấm biển màu tím “Vườn táo Simsơn, doanh nghiệp tư nhân sản xuất rượu vang sim truyền thống của Phú Quốc”.

RƯỢU SIM ĐẶC SẢN PHÚ QUỐC

Vốn say mê rượu vang, Vũ hỏi ngay: “Anh Việt ơi, anh em mình thế nào cũng phải ghé thăm doanh nghiệp này, vì em rất muốn tìm hiểu xem công nghệ làm rượu sim có khác công nghệ làm rượu vang không?”.

Con đường nhỏ đưa chúng tôi vào một cơ ngơi khang trang, với vườn cây trái xung quanh một dãy nhà vừa là cửa hàng vừa là nhà ở. Thoáng trong bóng lá, tôi kịp thấy thấp thoáng nhiều chòi gỗ làm theo kiểu băng-ga-lô trong vườn.

Tiếp chúng tôi là một phụ nữ ngoài bốn mươi, nhỏ nhắn, xinh đẹp, với cái nhìn sắc sảo của một phụ nữ dày dạn trong công việc kinh doanh.

Trên kệ, tôi thấy bày nhiều chai kiểu dáng khác nhau trong những hộp giấy màu tím. Thôi thì đủ cả vang sim trắng, vang sim đỏ, rượu liquor sim và rượu sim chưng cất. Vốn là người thẳng thắn, Vũ hỏi ngay: “Chị ơi, vang sim mình lấy nguyên liệu từ ruộng nhà hay phải thu mua từ nơi khác?”.

Tươi cười, bà chủ nói ngay: “Vào mùa thu hoạch sim, anh chị phải thuê người đi hái trên đồi, trong vườn chỉ trồng một ít chơi, nếu chú muốn coi thì chị bảo con bé bán hàng ra sau vườn bẻ một cành cho chú”.

Dĩ nhiên là Vũ chẳng thể nào bỏ qua một cơ hội như vậy. Cậu ta hỏi mượn ngay chiếc máy ảnh kỹ thuật số tôi mang theo trong túi xách để "chụp ảnh quả sim và cành sim, vì em mới chỉ thấy dân bán rượu sim ngoài chợ mà chưa hình dung được cây sim và trái sim như thế nào”.

Ôi, những đồi sim tím! Tuổi thơ của tôi nhuốm màu tím hoa sim trên những đồi trung du Thái Nguyên-Phú Thọ, khi đi chăn trâu nằm tránh bom, vừa sợ vừa háo hức ngắm những con chim sắt khổng lồ gào rú trong bầu trời xanh, gieo chết chóc trên mặt đất, để cũng từ mặt đất, lửa và thép giận dữ xé không gian đuổi theo những con chim sắt đó, quật ngã chúng trong một biển lửa rừng rực hận thù. Tôi nuốt trái sim ngọt mà lòng chát đắng. Ngày mai, tương lai của tôi và các bạn đồng lứa sẽ ra sao?

May mắn thay, thế hệ của tôi không phải cọ sát nhiều với lửa đạn chiến tranh và nước mắt. Nhưng mắt tôi vẫn đong đầy màu tím hoa sim những chiều chăn trâu về muộn, mặt trời đỏ ối khuất dần sau đồi, cánh cò hối hả về vườn xa, con nghé lạc mẹ la thảm thiết. Không gian tím một nỗi buồn day dứt!

Tôi còn nhớ, ông lão hàng xóm, thui thủi một mình trong căn bếp nhỏ với người bạn đời duy nhất là chiếc nậm rượu bằng sứ Giang Tây nút lá chuối. Ông lão nghèo, vợ mất sớm, không con, vui cũng rượu mà buồn cũng rượu, có chút tiền, mua rượu uống tê tê liền lè nhè chửi đời và chửi mình. Chửi chán thì lăn ra sàn bếp ngủ.

Tôi chắc rằng rượu ông lão uống không phải là rượu sim nhưng Trịnh Công Sơn chẳng nói rằng người say không biết sầu? Rượu gạo, rượu sim, rượu vang, hay bia, hay rượu mạnh, dân ta đã uống phải say, uống chưa xỉn là chưa thật lòng, uống chưa xỉn thì còn buồn. Thế mới biết mỗi dân tộc có một triết lý riêng về bia rượu...

Tôi đang miên man trong dòng suy nghĩ đó thì cô bé bán hàng đã mang vào một cành sim tím với một vốc sim. Vũ xăng xái kê bàn, trải một tờ báo, không quên hỏi mượn bà chủ một chai vang sim, nâng niu đặt cành sim và vốc sim chín bên cạnh, rồi mê mải tác nghiệp.

Bà chủ đứng bên cạnh, hết sức cảm động vì niềm đam mê và nỗi chân tình của Vũ. Sau khi Vũ đã chụp xong chừng vài chục kiểu, bà chủ nói: “Để tôi ra vườn gọi nhà tôi vào, ông nhà tôi cũng đam mê rượu không kém gì chú”.

Vài phút sau, lững thững từ vườn đi vào một người đàn ông quắc thước, tự tin, rõ là một doanh nhân thành đạt!

Vừa mới gặp lần đầu, tôi đã cảm mến anh ngay. Không phải là thứ “tình trong như đã, mặt ngoài còn e” của trai gái, mà là một thứ tình cảm gì đó của hai gã nhậu, hai gã "khùng" về rượu, hoặc là một cái gì đó na ná như vậy.

Vũ giới thiệu với anh về tôi. Mắt anh chợt sáng bừng lên, anh hối hả vào nhà lấy ra một xấp tạp chí “Travel Live” với chuyên mục về rưọu vang mà tôi phụ trách, và nói rằng có lẽ cuộc gặp ngày hôm nay của chúng mình là duyên kỳ ngộ.

Chị Sơn tròn mắt đứng nhìn ba lão khùng khùng, điên điên đang hoa chân múa tay nói về rượu vang. Rồi, rất đàn bà, chị khẽ khàng nói vào tai chồng điều gì đó. Chỉ thấy anh gật gật đồng ý. Thì hoá ra chị ra sau nhà hối con cháu làm cơm mời chúng tôi.

Khu trang trại rộng mênh mông với vài ngàn gốc ổi, quít và táo của anh chị cũng nằm cuối đảo, hứng đầy sóng và gió, và trăng, và hương hoa sim tím từ những đồi cao bên cạnh. Một cơ ngơi gọn gàng, ngăn nắp, với dãy nhà xưởng sản xuất rượu sim được trang bị máy móc tuy chưa thực sự hiện đại nhưng đáp ứng đầy đủ các tiêu chuẩn vệ sinh thưc phẩm ngặt nghèo nhất.

Chúng tôi dùng bữa cơm tối trong hiên nhà, chỉ có 3 anh em, khiến chúng tôi rất áy náy, nhưng chị giải thích rằng chị ăn với con cháu trong nhà, để 3 anh em được thoải mái trò chuyên.

Lần đầu tiên, tôi được thưởng thức món gỏi cá trích, sau đó là món lẩu cá với vang sim và cơm nấu nước dừa.

Anh Phát mang ra cho chúng tôi thử một chai vang sim trắng. Vũ rất khoái vị ngọt của chai vang này, thậm chí còn hãnh diện tuyên bố rằng chất lượng của nó không thua loại vang ngọt làm trong băng tuyết “Ice Wine” của Canada là mấy. Vũ cũng khuyên anh Phát nên đặt lại tên rượu là “rượu sim lên men” vì từ “vang” chỉ áp dụng với các sản phẩm lên men từ trái nho. 

Qua trò chuyện, chúng tôi được biết anh Trương Tấn Phát vốn xuất thân từ một gia đình buôn bán ở Tiền Giang, đi bộ đội trong những năm chiến tranh biên giới Tây-Nam . Một lần, tàu anh cập đảo Phú Quốc, anh gặp cô giáo Sơn xinh đẹp. Mối duyên tình nảy nở từ đó và anh Phát quyết định chọn Phú Quốc làm quê hương thứ hai của mình.

Anh cũng rời quân ngũ và trở thành giáo viên như vợ. Để có thêm thu nhập, anh chị quyết định trồng vài ngàn gốc táo. Vào mùa thu hoạch, táo rụng đầy gốc cây, anh nảy ra ý định lấy táo cho vào lu sành, ủ men. Chỉ mầy mò làm cho gia đình, nhưng khi nếm thấy quá thơm ngon nên đem ra bán. Đầu tiên là cho bà con chòm xóm, sau đến phụ huynh đám học sinh của mình và của bà xã, sau nữa là dân du lịch, cả ta lẫn Tây.

Sau táo, anh mày mò làm rượu lên men từ ổi, và phát minh cuối cùng là rượu lên men, rượu liquor và rượu mạnh từ sim.Tất nhiên, với sản lượng 6.000 chai rượu sim trắng/năm, anh không khỏi có những băn khoăn, trăn trở để rượu vang sim trở nên một thương hiệu mạnh trong toàn quốc, tiến tới xuất khẩu. 

Chúng tôi kết thúc bữa ăn bằng rượu mỏ quạ và rượu sâm địa phương. Ngồi trong khu vườn ngào ngạt hương thơm của các loại hoa đêm, đắm mình trong tiếng côn trùng rỉ rả, tôi khát khao cuộc sống ở đây, đơn giản biết chừng nào, biển xanh, nắng và gió, trần trụi, hoang dã đích thực, những bãi cát mịn và trắng như không thể nào trắng hơn, con vịnh nhỏ nước trong veo, cơ man nào là bọt nước cùng rong biển, và bạt ngàn đồi hoa sim tím...

Chúng tôi chia tay anh Phát, chị Sơn, lên xe rời vườn táo trong một cảm giác lâng lâng siêu thoát. Mặt trăng đã lên cao, tròn trịa, vươn những cánh tay óng ả dịu dàng ôm lấy đảo. Con đường đất đỏ chạy ngoằn nghoèo trong những vườn cây lá xum xuê, bên cạnh mặt biển ánh lân tinh. Tôi chợt nghĩ tới những đồi sim, trong một đêm trăng thanh gió mát thế này, hẳn sẽ có những nàng tiên nữ vừa hái sim ăn vừa ca hát, bằng một thứ âm thanh bí ẩn, lai láng, lan tỏa tới tận vườn táo của anh Phát, chị Sơn, để rồi trong anh chị cháy bừng lên nỗi khát khao được thổi bùng lên trong mỗi chúng ta ngọn lửa của rượu sim, chắt chiu từ sỏi đá, từ sóng, từ gió và từ cát, nồng nàn hơi thở của biển Phú Quốc, sâu thẳm, mênh mông…

Và tôi, gã Việt kiều lãng tử sẽ trở về Pháp mang theo cái nồng say của men sim nhưng biết đâu, men sim sẽ kéo tôi quay lại đảo Phú Quốc một ngày không xa, biết đâu?!

- Tô Việt -
(nguồn : báo Người viễn xứ)

Vienxu (12 09, 2008)


VienXu nghe nói ở Phú Quốc có nhà hàng tên Vườn Táo khá nổi !!
Đưa vài tấm hình để "nhớ nhung" một nơi chốn chưa từng được đặt chân tới smilies/wink.gif

LẨU HOA SIM



Món ăn Vườn Táo có vị riêng lâu nay nhờ loại giấm làm từ ổi, nay tiếp tục có giấm từ trái sim dành riêng cho Lẩu Hoa Sim. Vị chua và chát nhẹ của trái sim lên men giấm được tăng thêm hương vị đậm đà nhờ hoa sim. Khi ăn lại thấy có cảm giác ngọt để lại thì đó chính là do sâm hồng, sâm mây có đầy trên núi.


Rau nhúng lẩu cũng rất riêng, tất cả đều là rau rừng: tàu bay, mặt trăng, lạc tiên (nhãn lồng)…
Và tất nhiên là ở xứ đảo nên tôm biển, cá biển, ốc biển, sò, mực thôi thì ngập lẩu.

GỎI CÁ TRÍCH



BÚN KÈN DỪA



(theo Vietinfo)
.
(Theo Muivi)

Trở lại trang trước