Người đưa bài: otxanh
02/12/2006
Cà phê có mặt ở tất cả các ngóc ngách của Sài Gòn .Người Sài Gòn có thể uống cà phê mọi nơi vào mọi khoảng thời gian trong ngày, nên giữa phố xá, ở mỗi con đường, trong từng góc phố, nơi nào ta cũng dễ dàng tìm gặp đủ loại hàng quán cà phê khác nhau.
Tảng sáng, có người ghé quán uống nhanh ly cà phê
rồi vội vàng đến công sở cho kịp giờ nhưng cũng có không ít kẻ la cà
suốt ngày ở quán vì một lý do nào đó. Quán xá có khi trở nên địa điểm
thuận tiện cho việc bàn thảo, ký kết hợp đồng của những người làm ăn
nhưng cũng có lúc là chỗ lý tưởng cho việc hẹn hò của các đôi lứa đang
yêu hoặc là nơi hàn huyên tâm sự của bạn bè lâu ngày gặp lại. Có người
tìm đến quán để thư giãn tâm hồn bằng tiếng nhạc dịu êm, tiếng suối (
nhân tạo ) róc rách, nhưng cũng có kẻ tìm đến quán để khỏa lấp nỗi
trống vắng trong tâm can bằng những âm thanh sôi động, náo nhiệt và
cũng có không ít người đến đây mỗi ngày như một thói quen khó bỏ, một
chương trình đã được cài đặt sẵn, một hoạt động tất yếu trong cuộc sống
thường nhật.
Để phục vụ cho những nhu cầu thưởng thức cà phê
khác nhau ấy, các loại hình quán xá cà phê Sài Gòn cũng phát triển khá
phong phú và đa dạng. Trước tiên phải kể đến những quán cóc, cà phê vỉa
hè có mặt khắp mọi nơi. Chỉ cần vài bộ bàn ghế nhựa kê sát lối đi, bày
ra cũng nhanh, dẹp vào cũng lẹ mỗi khi trật tự đô thị rảo qua. Đơn giản
hơn có các quán cà phê… di động thường xuất hiện nơi các bến xe, công
viên, chợ búa; người bán cho mọi thứ vào chiếc giỏ xách một tay, tay
kia là thùng đá đập sẵn. Người mua, khi trả tiền xong thì tự tìm chỗ mà
thưởng thức.
Ngoài cà phê sân vườn, cà phê bờ sông quen thuộc
nay còn có cà phê bờ kè, là các quán nằm dọc theo bờ kênh Nhiêu Lộc
trải dài qua các quận: 1, 3, Bình Thạnh, Phú Nhuận, Tân Bình. Cà phê
truyền hình cáp phục vụ các phim nước ngoài phụ đề tiếng Việt nhưng âm
thanh luôn là các ca khúc thuộc hàng top ten của giới trẻ. Cà phê bóng
đá thu hút các fan hâm mộ với những đêm cuối tuần cùng giải ngoại hạng
Anh, và đương nhiên mỗi mùa SEA Games, Euro, World Cup cũng là dịp
doanh thu các quán này tăng đáng kể. Cà phê võng ( có lẽ xuất xứ từ
miền tây ) tập trung nhiều ở các cửa ngõ ra vào thành phố.
Có
nơi các quán cà phê trải dọc theo suốt cả đoạn đường theo kiểu "buôn có
bạn, bán có phường" như: đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa ( đoạn Lý Chính Thắng
), đường Nguyễn Văn Trỗi ( gần sân bay ), đường Hoàng Hoa Thám ( Q.
Bình Thạnh ), đường Trần Cao Vân ( gần hồ Con Rùa )… thậm chí nhiều nơi
quán xá tập hợp thành cả… làng như: cư xá Bắc Hải (Q.10), làng đại học
Thủ Đức, bán đảo Thanh Đa, khu Miếu Nổi ( Bình Thạnh )… Đã có quán xá
bình dân thì dĩ nhiên cũng có không ít các quán cà phê sang trọng với
giá cả hơn gấp nhiều lần lúc nào cũng tấp nập khách khứa với đủ loại xe
tay ga, xế hộp…
Sài Gòn cũng là nơi khởi xướng các loại hình cà
phê khá mới mẻ và độc đáo như cà phê Internet xuất hiện đầu tiên vào
cuối thập niên 90 trên đường Trần Quang Khải, sau được phổ biến ở nhiều
nơi khác. Cà phê BCS trong khuôn viên Nhà văn hóa Thanh niên là một mô
hình khá thành công với mục tiêu tuyên truyền, tư vấn về căn bệnh AIDS;
Cà phê Con Đóm đường Vũ Tùng ( Q.Bình Thạnh ) còn có cả phòng tư vấn,
xét nghiệm HIV. Trên đường Nguyễn Đình Chiểu, bên hông Trường ĐH Kiến
trúc có một quán cà phê cũng khá ấn tượng: cà phê được đựng trong các
ly nhựa, uống bằng ống hút, chỗ ngồi là mấy tấm các-tông mỏng lót dưới
đất, các kiến trúc sư tương lai ngồi dựa lưng vào tường vừa nhâm nhi ly
cà phê vừa ngắm nhìn dòng xe cộ trên đường.
Cà phê nhạc thì có
đủ loại: cà phê compact disc, cà phê với ban nhạc - ca sĩ, cà phê
piano, cà phê nhạc hòa tấu… Có quán chỉ phục vụ độc nhất một thể loại
âm nhạc: nhạc tiền chiến, nhạc Trịnh, nhạc Jazz, Discotheque… hoặc duy
nhất một giọng hát cũng là tên của quán như: Tuấn Ngọc, Khánh Hà… Bên
cạnh đó, sự phát triển vượt bậc của công nghệ thông tin cũng góp phần
sản sinh hàng loạt quán cà phê wifi (truy cập internet không dây), có
quán còn có dịch vụ cho thuê cả laptop, ipod. Cà phê sách trên đường
Ngô Đức Kế (Q.1) lại là điểm hẹn lý tưởng cho những ai thích tĩnh lặng
bên tách cà phê cùng quyển sách trên tay. Trong khi đó, cà phê Le Ga (
ngã sáu Gò Vấp ) nằm trên sân thượng của tòa nhà 3 tầng lại là đài quan
sát lý thú cho những ai thích ngắm nhìn sân bay Tân Sơn Nhất từ trên
cao. Ngồi nơi đây ta có thể quan sát những chiếc máy bay cất cánh hoặc
đáp xuống đường băng với một cự ly khá gần.
Vào những năm 60 của
thế kỷ trước, Sài Gòn còn có một loại cà phê rất độc đáo: cà phê dĩa.
Đó là các quán cà phê bình dân của người lao động, người bán pha sẵn cà
phê bằng vợt, đựng trong cái ấm lớn lúc nào cũng đặt sẵn trên bếp nóng
hổi. Mỗi khi có khách, cà phê được rót ra ly xây chừng đặt trên dĩa để
cầm cho khỏi nóng. Tuy nhiên, có mấy ai chờ được tới lúc cà phê nguội
hẳn để uống vì cái mùi thơm phức cứ bốc lên ngay trước mũi. Cho nên
người ta thường rót ra dĩa vừa thổi vừa uống.
Cùng với nhịp sống
ngày càng phát triển, cà phê Sài Gòn cũng phát triển phong phú thêm về
nội dung và đa dạng hơn về hình thức. Các loại hình cà phê có thể sẽ
ngày càng mới mẻ như cà phê địa ốc, cà phê chứng khoán… thậm chí có cả
cà phê… ảo! Và một điều không thay đổi theo thời gian: đó là cà phê Sài
Gòn đã, đang và sẽ luôn là một nét văn hóa hết sức độc đáo không thể
thiếu được của nhịp sống Sài Gòn. Chung Thanh Huy
.
|