|

Mùa đông mà ngồi quán nước vỉa hè, tay cầm chén trà
nóng, thỉnh thoảng làm bi thuốc lào... cảm giác ấm cúng làm sao. Nếu
không đi xa thì có lẽ tôi sẽ không thể nhận ra điều đó. Có khi còn cho
đó là bê tha, vạ vật. Nhưng bây giờ thì tôi thèm được có lại thời khắc
đó biết bao. Nhớ những lúc chờ bạn gái tan học, ngồi uống chén nước cảm
thấy thời gian chờ đợi như ngắn lại. Đêm vác xe đi ngắm phố phường
chán, kiếm quán nước đêm ngồi buôn chuyện tới sáng. Chà chà! Đã quá đi…
Đấy
là chưa kể ngồi quán cóc mình sẽ tự do hoàn toàn, nói chuyện thoải mái
hơn bất cứ nơi nào khác. Ngồi co ro trên cái ghế gỗ thấp tè, cứ chuyện
ta, ta buôn; chuyện người, ta cũng buôn. Đâu đó cũng nghe được vài
tiếng chửi thề nhưng cũng dễ bỏ qua. Cảm giác ngồi quán cóc là cảm giác
không gì gò bó, không gian và thời gian chẳng có ý nghĩa gì. Có thể như
thế là không công nghiệp, trì trệ. Nhưng mà thì đã sao? Đấy là một tác
phong rất Hà Thành mà chẳng nơi nào có được. Ở quán nước tôi thích nói
gì thì nói, tôi thích bàn gì thì bàn. Ở đó tôi bá vai bá cổ mấy thằng
bạn mà vứt hết ba cái lịch sự hão trên đời đi. Sống thật với nhau là
lúc đó.
Thời sinh viên của những cậu con trai đặc biệt
gắn với những quán nước. Đây là nơi có thể ngồi trò chuyện một cách rất
thoải mái, tán gẫu đủ thứ với bạn bè mà không phải lo lắng gì cho cái
ví tiền luôn mỏng của mình. Tôi cũng có một thời sinh viên như vậy. Một
thời ham chơi hơn tất cả. Không về nhà mà ở trong ký túc với anh em.
Gần một tháng liền thức dậy với 500 đồng trong túi. Trời mùa đông buổi
sáng phủ cho Hà Nội một cái lạnh se lòng, một màn sương nhè nhẹ. Chui
ngay vào quán nước của bu già dưới cổng ký túc. Một cái kẹo lạc, một cốc trà nóng... 500đ cho một bữa sáng thật đơn sơ. Không còn gì có thể đơn sơ hơn.
U
già quán nước thuộc tên từng thằng. Cũng cho chúng mày nợ. Nhưng mà
thằng nào tính chuyện bùng nợ của bu, bu sẵn sàng lên tận giảng đường
mà đòi. Có lúc, chỉ mình con với bu ngồi nói chuyện bên chén nước. Ấy
là khi bu mới kể “Sống cái cuộc sống bán nước khổ lắm con ạ. Xưa bu
cũng là công nhân viên nhà nước. Nghỉ mất sức rồi không có việc gì làm,
mới phải đi bán nước. Nhiều lúc nhìn đồng nghiệp cũ đi qua, cứ cúi gằm
mặt xuống…” U khuyên tôi phải lo mà học chứ ngày hai tiết xuống uống
nước thế u sẽ không bán cho đâu… Ước gì có lại quán nước ngày
xưa, nơi mà bu ngồi sau cái quả mây tròn bọc kín lấy ấm nước, với lọ
kẹo dừa, kẹo lạc, dăm ba gói thuốc lá..... Ở đó chỉ có bọn sinh viên
chúng con tìm xuống mà tán phét với nhau, khệnh khạng nhưng không bao
giờ trả thiếu một xu của bu!
Đi lòng vòng phố Hà Nội mới thấy rằng, có
thể gần quán nước không có hàng cắt tóc. Nhưng gần hàng cắt tóc chắc
chắn có quán nước. Không biết những nguời khác như nào, riêng tôi lại
rất thích cắt tóc ở những chỗ vỉa hè tạm bợ. Mùa đông dài lắm, lạnh lắm
nên hầu như không anh nào muốn đi cắt tóc. Đến mùa hè thì cắt tóc trở
thành một thú vui khá giản dị của bọn đàn ông con trai. Dưới cái nóng
của mùa hè, ngồi trên một cái ghế êm ru, tiếng kéo lách tách đều đều,
đều đều như tiếng quạt mẹ hay bà vẫn quạt ru ngủ ngày xưa. Bạn cứ đi
dọc theo những con phố đông, bất chợt thấy có cái phố nào vắng, hãy rẽ
vào. Gần như trăm phần trăm là sẽ có một ông thợ cắt tóc gần đó... Tôi
thường hay vào những chỗ đó với một lý do là để buồn ngủ và ngủ. Cố
tình lần lữa để còn tranh thủ làm chén trà... Chờ đợi không còn là vấn
đề.
Còn nữa. Ai mà chẳng phải yêu. Cô gái
nào chẳng phải để nguời yêu đợi? Các anh đợi ở đâu ? Cà phê thì chỉ
uống được một cốc. thế thì chỉ còn quán nước chứ đâu. Hạnh phúc thay
cho những anh chàng ngồi đợi bạn gái trong quán nước. Gặm nhấm sự chờ
đợi có khi cũng làm ngưoiừ ta yêu nhau hơn. Các cô tuy ít ngồi quán
nước nhưng phải cảm ơn mấy bà bán nước đấy nhé. Nếu không mấy anh chờ
lâu, bực mình, bái bai ... Thế là rất nhiều cô phải rắp tâm xây miếu...
Công
nhận quán nước là một nơi thật dân dã, nơi người nghèo có thể tìm cho
mình chút thư thái sau buổi lao động cực nhọc. Nhưng chính vì sự bình
dân của nó mà ở vài nơi, người ta đã dần đang biến nó thành chỗ vô văn
hoá. Quán nước bây giờ không chỉ có nước, người ta bán ở đó cả thuốc
lá, rượu, bia, nước ngọt... thậm chí có nơi còn có cả thứ thuốc “trắng”
hại người. Nó làm cho người ta nhìn quán nước với một cách nhìn khác.
Mà cũng phải, nhìn quán nước với mấy ông anh gầy đét, ngồi thu lu trên
ghế, cởi trần dơ xương sườn ra, ăn nói thì chửi nhau loạn lên, sẵn sàng
vác vỏ chai bia táng vào đầu nhau, kiểu gì người ta chẳng đánh đồng nó
với sự bê tha...
Có nhiều người thường ví von quán cóc Hà
Nội như một “thị trường chứng khoán” thu nhỏ bởi tại đây người ta có
thể “buôn” mọi chủ đề đao to búa lớn trên đời. Chẳng biết nó đúng được
bao nhiều phần trăm nhưng ai cũng cảm thấy nếu không ngồi tại cuộc
“họp” đó thì dễ lạc hậu thông tin như chơi. Mà cũng buồn cười. Người Hà
Nội hay cười người vùng khác về cách phát âm. Thế nhưng riêng “trà
chén” thì lại cứ khăng khăng gọi là “chè chén”. Sai là thế nhưng nếu có
ai phát âm rõ là “trà” thì y như rằng là lại bảo không phải người Hà
Nội.
www.cocktail.com.vn |