ÐI TÌM DÁNG RƯỢU TRONG DÒNG LỊCH SỬ NHÂN LOẠI :
Mổi
khi xuân về, người ta thường làm thơ viết đối với những lời chúc tụng
tốt đẹp và nồng nàn nhất để dành cho nhau trước những ngày đầu năm mới.
Ngoài ra chuyện ăn uống ngày tết cũng là một biến chuyển quan trọng, so
với cuộc sống thường nhật vì nhà nhà đều ăn nhiều, ăn ngon như là một
ước nguyện mong mõi được sung túc quanh năm. Cái vui của ngày Tết, là
trong lúc phụ nữ bận rộn lo chuyện ăn mặc, gạo cơm thì các chàng hầu
như chỉ biết tới bia rượu để cùng bạn bè vui vầy say xỉn.
Ngày xưa rượu tượng
trưng cho quyền lực, do đó chỉ có vua chúa mới tha hồ thưởng thức các
loại mỹ tửu và theo sử liệu, thì đây là nguyên cớ chính khiến cho các
hoàng đế Trung Hoa cũng như các nước trên thế giới bị giảm thọ. Người
quân tử dùng rượu trong việc lễ “vô tửu bất thành lễ”, cho nên rượu
trước hết là một phạm trù văn hóa trong sinh hoạt của mọi dân tộc, nhất
là VN. Ngày Tết mà thiếu rượu là thiếu đi một phần đáng kể trong ngẩu
hứng của con người, cho nên ngay cả các bà vợ khó tánh , ghét nhậu..
cũng ráng sửa lại cái dáng “mặt lớn, mặt nhỏ” chỉ làm xui cho cả năm,
để sẳn đầy ắp rượu ngon mồi quý, cho chồng và bạn vui Xuân.

bả rượu nếp còn có thể chế biến thành món ăn
Tới nay các nhà khoa học vẫn chưa biết chắc thời điểm xuất hiện đầu
tiên của rượu. Căn cứ vào sử liệu Trung Hoa, thì ngay thời huyền sử Tam
Hoàng, Ngũ Ðế đã xuất hiện ruợu, trong đó có nói tới chuyện Ðổ Khương
tình cờ đem nếp ngâm làm mạ để gieo trồng nhưng sơ ý khiến nếp hỏng
nhưng tiếc của không bỏ lại lấy số nếp hư đem nấu và phát hiện được một
thứ nước màu hồng sậm, nồng mà ngon ngọt, về sau gọi là rượu.

dụng cụ đong rượu vào thời Tây Chu
Tuy nhiên đó cũng là huyền thoại, còn thực chất thì theo Chiến Quốc
Sách ghi rõ, Nghi Ðịch là người đầu tiên sản xuất rượu, đồng thời với
các vật dụng bằng sành như chum vại ly chén, dùng để đựng và uống rượu.
Tại lưu vực sông Nil thuộc Ai Cập, qua các công trình khảo cổ cho thấy
cách đây hơn 6000 năm, người xưa đã biết cách làm bia rượu.Tại Cố cung
Bắc Kinh, có một viện bảo tàng , tập hợp hầu hết những tác phẩm văn hóa
nghệ thuật trân quý của nhiều triều đại, trong đó có các thứ ly cốc
chén dùng để uống rượu, làm bằng vàng, bạc, đồng, ngọc, thủy tinh, sừng
tê giác, phần lớn là của các bậc đế vương, quan quyền, thượng lưu trí
thức, có cái thực dụng, có cái làm chỉ để ngắm chơi.

ly uống rượu cổ bằng đá cẩm thạch
Nhưng trong tất cả, chỉ có chiếc ly ‘Kim Âu Vĩnh Cố‘ làm bằng vàng,
khảm ngọc, chạm khắc hoa mỹ, được coi là độc đáo nhất về phương diện
nghệ thuật và giá trị kim tiền. Theo sử liệu, chiếc ly này do Phủ Nội
Vụ thực hiện theo lệnh vua Càn Long (1736-1796). Ly làm toàn bằng vàng
y, cao 12,5 cm, đường kính miệng ly là 8cm chung quanh khảm toàn là
trân châu, tay cầm là hai con rồng đứng, trên đầu đính ngọc quý, thân
ly chạm hoa với 11 trân châu, 9 viên bảo thạch đỏ, 12 đá quý màu lam,
vành miệng ly khắc hoa văn với chữ triện “Kim Âu Vĩnh Cố’, mặt sau ghi
chữ “Càn Long Niên Chế”. Về ý nghĩa, chữ kim âu chỉ lãnh thổ toàn vẹn,
còn ly kim âu thì đựng ngự tửu, song song với bút vạn niên thanh của
nhà vua. Tất cả đều là dụng ý thầm kín của các hoàng đế, mong ước nhà
Ðại Thanh nhất thống Trung Hoa muôn nam. Ý trên còn để lộ ra một cách
rõ ràng, khi thân ly được thiết kế trên hình ba con voi đứng và mỗi vòi
voi cuốn lên làm thành một chân ly.
Tóm lại toàn bộ chiếc ly toát lên cái tính chất quý phái, sang trọng và
vững chải theo thế chân vac, nên được nhà Ðại Thanh coi là vật trấn
quốc chi bảo. Theo sử liệu thì hằng năm vào ngày Nguyên Ðán, giờ tý tức
là khoảng 11 giờ ố1 giờ khuya, vua cử hành nghi thức khai bút năm mới,
tại Ðông viên các trong Dưỡng tâm điện. Trên án thư đã bày ly “Kim Âu”,
đuốc ngọc và bút vạn niên thanh. Vào thời điểm thiêng thiêng đó, ngự
thị rót đồ tô tửu, thứ rượu ngừa bệnh dịch ôn, vào ly kim âu, rồi đốt
nến và vua khai bút bằng mực đỏ hai chữ Cát Tường, cùng các câu "Thiên
hạ thái bình, Phúc Thọ trường xuân".. ban cho hoàng gia, quần thân và
thần dân.
Tại cao nguyên Trung Phần VN, trước năm 1975 ai có dịp sống tại đây,
chắc cũng đôi lần thường thức món rượu Ché (rượu cần) của đồng bào
Thượng dùng đãi bạn bè, khách quý và khi trong làng có cuộc vui. Theo
từ điển Francaire-Jarai-Vietnamien của học giả PE. Lafont do E.F.E.O
xuất bản năm 1968 tại Paris đã có kê khai 30 chiếc ché cực quý đựng
rượu của người Thượng cao nguyên. Theo tác giả, đây không phải là loại
ché tầm thường bày bán tại chợ, mà là những tác phẩm nghệ thuật, chẳng
những có giá trị vật chất mà còn mang đầy tính huyền thoại. Theo đó ta
thấy ché RAN DING DÔNG của Will ở làng Kon Robang,KonTun, theo huyền
thoại do công chúa Bok Glai làm tặng hai anh hùng đã có công chống giặc
ngoại xâm. Ché có giá trị bằng 10 con trâu, tuổi thọ 100 năm. cao 0,60m
đựng rượu quý. CHÉ HOTOK H’DANG của Kliu làng PleiBrell Pleiku, trị giá
20 con trâu, do người Sedang làm trên 1 thế kỷ.CHÉ HOTÔK RANGPIA vừa
giữ nhà,khi có người lạ tới thì rượu báo động, ngoài ra trong ché tự
chế biến đặc biệt chất rượu khi uống dù chỉ đựng một chất rượu. Tóm lại
mỗi chiếc ché quý được đánh giá theo lý lịch, tên tuổi, các nhà giàu
thời đó tranh nhau lấy tài sản để đổi cho được làm của gia bảo. Ngày
nay qua cuộc đổi đời, ché chỉ còn coi như món đồ tầm thường, dù thực sự
giá trị của nó có thể bằng cả thớt voi hay chiếc xe đò.
rượu rít
Xưa nay rượu với người như hình với bóng vì ngoài chức năng tiêu khiển
, giải phá thành sầu, rượu còn được dùng trong công nghiệp, y học, các
nghi thức tôn giáo, giao tế xã hội.. sau hết rượu là nguồn bất tận ,gây
cảm hứng cho văn nghệ sỹ, giúp họ sáng tác những tác phẩm bất hủ để
đời, có thể kể như Lý Bạch, Ðổ Phủ, Bạch Cư Dị, Cao bá Quát, Nguyễn
công Trứ, Nguyễn Khuyến.. Theo Chung Dung,Tôn văn Kỳ, Chu Quảng Ba..
trong sách những toa thuốc cổ truyền danh tiếng của Trung Hoa, rượu
chữa được bách bệnh , nên chữ Y ( thuóc) trong Hán tự có chữ Tửu (
rượu) đứng trước. Rượu giúp hành huyết, khai uất. Chính Hải Thượng Lãn
Ông, đại danh y của VN cũng viết: ”Rượu có chất ôn dùng để tải thuốc,
uống có điều độ sẽ thông khí huyết". Uống rượu là một nghệ thuật sống
mà không phải ai cũng đạt được, vì thế người Tàu đã phấn phối rành rẽ
năm cách uống rượu: Ðộc ẩm, đối ẩm, cộng ẩm, quần ẩm và loạn ẩm. Sẳn
tiền là sẳn rượu nhưng tìm được tri kỷ để đối ẩm không phải là chuyện
dễ dàng.
“..Tửu vô kiềm tỏa năng lưu khách “ nên Nguyễn Khuyến đã viết: ”Rượu
ngon không có bạn hiền, không mua không phải không tiền không mua”, còn
Lý Bạch thì: ”Cổ lai thánh hiền giai tịch mịch, duy hửu ẩm giả lưu kỳ
danh” nhưng nồng nàn và đầy đủ ý nghĩa hơn hết vẫn là lời phán của văn
hào Anh Fergus Hamilton Allen: ”Whisky à mặt trời chiếu sáng tình bạn,
là mặt trăng soi sáng tình yêu ..”
Cổ nhân cứ theo rượu mà trêu chọc người đời khắp nơi trên sách vở, làm
cho thế nhân cứ ao ước được một lần nhắp thử loại rượu do Ðổ Khang chế,
đã làm cho Lưu Linh là người nổi tiếng uống rượu không bao giờ biết say
vào thời đó, phải nằm yên dưới lòng đất để ngủ một giấc ‘ba năm‘ mới
tỉnh lại.
‘Mãnh hổ nhất bôi sơn trung tuý
giao long lưỡng trán hải đồ miên
Không say ba năm chẳng lấy tiền ‘
(còn tiếp .....)
.
|