"Bó
Nậm, theo tiếng dân tộc Dao, có nghĩa là “nguồn nước”. Chúng tôi, những
đệ tử của "thần lưu linh", đều hiểu rất rõ rằng phàm rượu bia ngon,
nguồn nước và nguyên liệu ban đầu có một vai trò hết sức quan trọng.
Sau đây là truyền thuyết về rượu Bó Nậm.

Một
nhân viên thu mua của Công ty Khoáng sản Bắc Kạn xuống bản người Dao,
thử rượu ngô, mê tít. Anh hỏi bà chủ nhà đó là rượu gì thì bà chủ nói
đó là rượu bổ nam. Thấy anh nhân viên ngớ người không hiểu, bà bèn giải
thích: “Ông nhà tôi mỗi lần dùng rượu đó thì quan hệ chăn gối nồng
nhiệt hơn, vì thế mà tôi gọi rượu đó là rượu bổ nam”.
Cô
con gái bà chủ, vừa lên núi gánh củi về tới sân, nói thêm vào : “Em thì
gọi rượu đó là rượu bố nằm. Bố em rất nghiêm khắc, không bao giờ cho
con gái đi chơi tối. Bởi thế, mỗi khi hẹn hò với người yêu, em lại cho
ông uống vài ly, uống say là ông lăn ra ngủ không biết trời trăng gì
nữa”.
Cậu
con trai 17 tuổi nãy giờ ngồi im, bỗng lên tiếng: “Cánh thanh niên
trong bản tụi em thì gọi trại đi là rượu ‘Lắm bồ”, vì từ khi tụi em
uống rượu này, con gái các bản khác theo rầm rầm”.
Tôi cười ngất, nhìn chai rượu Bó Nậm
mà hai anh Bản và Sỹ có nhã ý tặng tôi. Đó là một chai rượu tương đối
ấn tượng, dạng chai Whisky Label 5, thủy tinh mờ “tông xuyệt tông” như
cách giải thích của anh Sỹ, nghĩa là họa sỹ thiết kế cố tình để chữ “Rượu Bó Nậm-Vodka Bắc Kạn”
nổi ở phía trước, phần thủy tinh trong. Các phần còn lại của chai là
thủy tinh mờ. Phần sau dán lời chú thích trên nền đen. Cầm chai rượu
giơ lên ánh sáng, sự tương phản giữa độ trong suốt lung linh của rượu
và hàng chữ nổi phía trước, hàng chữ đen phía sau cho thấy đây thật là
một công việc tỉ mỉ, công phu.
Từ hôm
đó, tôi quyết định sẽ lên tham quan nhà máy vào một dịp nào đó. Rồi
công việc cứ cuốn hút tôi, cho tới ngày gặp lại Bùi Quang Tâm, Phóng
viên của SGTT tại TP HCM . Chúng tôi dùng bữa tối tại “Quán Gấm” của
anh Mười và chị Ngọc Sương. Trong bữa ăn, chủ đề đàm luận vô tình lại
xoay quanh chuyến công tác của nhà văn Nguyễn Duy và đoàn làm phim Đài
TH Thành phố cách đây mấy năm về “ Hành trình đi tìm Quốc tửu Việt Nam”.
Thế là
khi về lại Hà Nội, tôi gọi liền cho Sỹ. “Gì chứ chuyện ấy quá đơn giản.
Để mai em cho xe xuống Hà Nội đón anh”. Tôi gợi ý Sỹ mời thêm mấy anh
em nhà báo khác. “ Không có vấn đề gì cả, xe em 7 chỗ mà, có thể ngồi
được tới 9 người”.
Tôi
gọi cho 3-4 nơi. Cuối cùng thì cũng tập hợp được nhóm phóng viên 4
người gồm Mộng Điệp, Phóng viên Món ngon, Thu Huyền, Phóng viên Đồ uống
Việt Nam, Xuân Thi và Linh, Phóng viên SGTT . Linh là Phóng viên nhiếp
ảnh nên cũng là người vất vả nhất trong chuyến đi thăm nhà máy rượu và
làng nghề Bắc Kan này, với lỉnh kỉnh máy ảnh và các vật dụng nhà nghề
khác.
Chúng tôi rời Hà Nội lúc 6 giờ 30 phút sáng. Hành trình 190 km cầu Chương Dương, Đông Anh, Sóc Sơn, Thái Nguyên và Bắc Kạn.
Từ Yên
Viên, trời bắt đầu mưa, kiểu mưa bụi rớt của áp suất nhiệt đới. Chúng
tôi dừng lại ở Yên Viên ăn sáng, sau đó qua Thái Nguyên đón anh Doãn
Tiến Sỹ, PGĐ Cty Khoáng sản Bắc Kạn, đồng thời là Giám đốc nhà máy rượu
Bó Nậm.
Sỹ là
một người vui tính, quê Nghệ An nhưng lấy vợ Thái Nguyên. Hàng tuần,
anh rời Thái Nguyên lên Bắc Kạn vào sáng thứ hai và quay trở lại Thái
Nguyên vào tối thứ sáu để “nộp thuế”, theo như cách anh nói vui.
11
giờ, chúng tôi tới Bắc Kạn. Làm việc 20 phút với anh Bản và anh Giang,
PGĐ Khai thác Khoáng sản của Công ty, sau đó đi tham quan Nhà máy sản
xuất rượu, cách đó chừng 800 m.
Nhà
máy có khoảng 50 công nhân trong 1 quy trình khép kín gồm: bộ phận thu
mua, bộ phận sản xuất và bộ phận kinh doanh, cùng 2 nhân viên kỹ thuật
phụ trách phòng thí nghiệm cảm quan. Nhà máy được trang bị khá hiện đại
với tháp làm lạnh và khử an-đê-hít, phòng lạnh, dây chuyền đóng chai,
phòng thí nghiệm cảm quan, khu tàng trữ rượu chưng cất lần đầu tại các
làng nghề và kho chứa thành phẩm. Mỗi ngày nhà máy sản xuất được 3.000
lít rượu ngô. Số rượu tàng trữ trong bồn Inox là 2.000.000 lít.
Rượu
ngô chưng cất lần đầu được thu mua từ 6 xã thuộc tỉnh Bắc Kạn. 6 xã này
nằm rải rác trên một diện tích rất rộng, vì từ nhà máy tới xã gần nhất
cũng phải đi cả 50-60 km.
Xã
viên người Dao trong các làng nghề thu hoạch ngô 2 vụ chính trong năm,
với số lượng ngô dự trữ trong nhà, họ có thể cung cấp sản phẩm rượu ngô
quanh năm cho nhà máy. Để đảm bảo chất lượng rượu, nhà máy cung cấp
luôn cả men ủ cho xã viên các làng nghề. Nhân viên thu mua của nhà máy
sẽ bám trụ tại các điểm thu mua gần làng nghề nhất để có thể lên thăm
và trợ giúp kỹ thuật cho bà con vào bất cứ lúc nào.
12 giờ 30, chúng tôi dùng cơm trưa với Ban Giám đốc Cty và Nhà máy
rượu. 14 giờ, lên xe Honda Innova đi thăm một làng nghề nằm ở thôn
Khuổi Lượi, thuộc huyện Ba Bể, cách Bắc Kạn 60 km.

-Hồ Ba Bể ở Bắc Kạn -
Điểm thu mua do cô nhân viên tên Thuần, người dân tộc Tày quản lý.
Trong kho có khoảng vài chục chiếc can nhựa 10 và 20 lít đựng rượu đang
nằm chờ xe của nhà máy tới chở đi. Thuần cũng là người dẫn đường cho
chúng tôi vào bản.
Rời
đường quốc lộ 3, chúng tôi đi qua một cây cầu treo vắt vẻo rung rinh mà
những người yếu bóng vía hay nhút nhát kiểu gì cũng sợ. Con đường vào
bản dài chừng 3 km, ngoằn ngoèo giữa một bên là vách núi, một bên là
vưc thẳm. Hôm trước, trời mưa lớn nên trên con đường mòn còn nhiều vũng
lầy. Đi được chừng một cây số thì chúng tôi gặp một rừng chuối bên sườn
núi đang trổ hoa rất đẹp. Thuần nói: “Hồi đầu, khi em mới lên đây, tụi
trẻ con người dân tộc leo trèo trong cánh rừng này như lũ khỉ. Thấy em,
chúng nó còn hú lên đe nẹt, nhưng nay thì thân quen tới mức em tới đâu
chúng cũng chào”.
“Công
việc của em có khó lắm không?” - tôi hỏi. “Cũng khó anh ạ, vì tư duy
của người dân tộc đâu giống như tư duy của người Kinh. Với lại em đàn
bà con gái, một tuần đi bộ vào bản mấy lần cũng mệt. Lại còn phải
thuyết phục họ sử dụng men do nhà máy cung cấp, trong khi từ bao đời
nay họ quen sử dụng men tự chế. Sau rồi thấy cũng vui vui, cảnh trí
thiên nhiên hoang dã và con người chân chất, mộc mạc tình quê. Nhiều
hôm em lên uống rượu say ngủ lại không về”.
Đi
chừng tiếng đồng hồ, chiếc áo tôi mặc trên người sũng nước. Trời lại
nắng chang chang, phóng viên Mộng Điệp bỏ cả giầy cao gót, đi chân đất.
Thi và Linh mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Cả bọn đang mệt muốn đứt hơi thì
Thuần reo to: “Các anh các chị ơi, nhà bà Nhất đây rồi”.
Tôi
dụi đôi mắt cay xè vì mồ hôi, ngước lên lưng chừng đồi bên hông. Một
căn nhà rộng lợp nửa ngói âm dương, nửa tôn cách nhiệt nằm khuất sau
một rặng chuối lớn và mấy cây mận quả sai chĩu chịt. Chỉ còn 200 mét
thôi mà sao chúng tôi thấy lâu đến nơi thế. Cuối cùng thì cả đoàn cũng
tới nơi. Ra cửa đón chúng tôi là một phụ nữ người Dao chừng 40 tuổi,
khá cao, xinh xắn. Hai chiếc răng cửa bịt vàng lóe sáng mỗi khi bà
cười. Thuần nhanh nhảu giới thiệu: “Đây là cô Nhất, chủ nhà. Còn đây là
các anh các chị nhà báo lên thăm làng nghề”.
Bà Bàn
Thị Nhất có 2 người con trai, đứa lớn đang đi lao động xuất khẩu ở
Malaysia, đứa nhỏ đang học lớp 12. Cậu con trai đầu đã có vợ và 2 con
trai, lớn 4 tuổi, bé hơn 2 tuổi. Lũ trẻ thấy người lạ tới nhà thì rủ
nhau chạy nấp sau tấm phên, mẹ chúng nó phải gọi mãi mới ra.
Tất
nhiên, việc đầu tiên của chúng tôi là ngồi nghỉ ít phút lấy sức, sau đó
yêu cầu bà Nhất thao tác lại các quy trình làm rượu ngô.
Ngô
nguyên hạt được ủ với men trong vòng 30 ngày, sau đó đưa vào chõ để
chưng cất như ta đồ xôi vậy. Mỗi ngày bà làm được 2 mẻ rượu. Tôi nếm
thử thứ nước cất nhờ nhờ thơm mùi men và khoáng chất từ nguồn nước khe
đầu nhà. Rượu ngô này không tinh tế bằng rượu chưng cất từ nếp cẩm,
nhưng lại có chất mạnh mẽ, phóng khoáng và hoang dã của núi rừng...
Rời
bản xuống núi, tôi dùng máy ảnh ghi lại hình một chú bé người Dao lùa
đàn vịt dưới suối. Mặt trời đã khuất sau đồi khiến cho tôi có cảm giác
hoàng hôn tím đang len lỏi chui ra từ mỗi vách đá, lùm cây. Và sương
khói bảng lảng quanh đoàn phóng viên đi thành một hàng dài dọc theo
triền núi như trong câu chuyện cổ tích. Và núi đồi yên lặng đẹp tới mê
hồn, trong lúc đầu óc tôi lâng lâng siêu thoát cùng tình người và men
rượu.
Tô Việt (VK Pháp - chuyên gia về rượu)
Nguồn : Báo NVX
Người đưa bài: Vienxu