Không có thị trường: không có doanh nhân
Doanh nhân là ai?
Từ điển tiếng Việt trước đây chưa có từ này. Cuốn Từ điển tiếng Việt
(xuất bản tháng 4/2007) của Trung tâm từ điển học, do Giáo sư Hoàng Phê
chủ biên, Doanh nhân được định nghĩa là "Người làm nghề kinh doanh";
đồng thời còn có từ Doanh gia, được định nghĩa là "nhà doanh nghiệp,
nhà kinh doanh lớn, có tiếng tăm" (tr.218).
Trên thế giới đã có nhiều
công trình nghiên cứu về doanh nghiệp, doanh nhân. Một trong những định
nghĩa đó do Jean Baptiste Say (1767-1832) đưa ra, chừng nào đó báo
trước những đề xuất của Keynes rằng "Chức năng của nhà kinh doanh là
kết hợp, tập hợp những yếu tố của sản xuất", và tóm tắt chức năng của
doanh nhân như sau: "Chính doanh nhân là người phán đoán những nhu cầu
và nhất là những phương tiện; vì vậy đức tính chủ yếu của người đó là
đầu óc phán đoán. Về phương diện cá nhân, người đó có thể không cần đến
sự am hiểu của chính mình bằng cách sử dụng một cách đúng đắn sự am
hiểu của những người khác; người đó có thể tránh không tự mình bắt tay
vào việc bằng cách sứ dụng bàn tay của người khác; nhưng người đó không
thể thiếu đầu óc phán đoán; bởi vì nếu như vậy thì người đó có thế tiêu
tốn rất nhiều để làm ra những cái chẳng có giá trị gì" (Những nhà kinh
doanh của thế giới thứ ba, Viện Nghiên cứu quản lý kinh tế trung ương,
1998, tr.19). Các nhà nghiên cứu cũng đã nêu ra mối quan hệ chặt chẽ
giữa doanh nhân với hệ thống công nghiệp của mỗi nước, vai trò của thể
chế quản lý, vai trò của Nhà nước trong thị trường, v.v... Kết quả
nghiên cứu đã đưa ra một số trường hợp như sau:
- Có nước (như trường hợp
của Mexico trong thời kỳ 1850 - 1910): ở đây đã thành lập những khu
công nghiệp lớn mà nhà đầu tư chủ yếu là người nước ngoài (những nhà
kinh doanh được "nhập khẩu”), những khu công nghiệp này thành một “ốc
đảo” trong nền kinh tế, không có tác dụng lan tỏa và thúc đẩy toàn bộ
nền kinh tế; tức là một nền công nghiệp không có doanh nhân.
- Có trường hợp như Trung
quốc trước đây, trong thể chế kế hoạch hóa tập trung quan liêu bao cấp,
cách vận hành của cơ chế quản lý đã triệt tiêu mọi quyền tự chủ quyết
định của người quản lý doanh nghiệp, có hiện tượng độc quyền về quyền
lực đã hạn chế mọi sự sáng tạo và kìm hãm mọi sự phát triển; đó là
trường hợp có doanh nghiệp mà không có doanh nhân.
Đó là những câu chuyện của thế kỷ trước, nhưng có thể gợi ra nhiều suy nghĩ.
Vậy doanh nhân là ai? Nói
một cách chặt chẽ, doanh nhân là những chủ doanh nghiệp trực tiếp kinh
doanh doanh nghiệp của mình, những người được cử hoặc được thuê đế quản
lý doanh nghiệp, thực hiện nhiệm vụ kinh doanh; trách nhiệm và lợi ích
của họ gắn liền với kết quả kinh doanh của doanh nghiệp, mà yêu cầu đầu
tiên là họ phải có đủ điều kiện để sáng tạo, không ngừng phát triển
doanh nghiệp. Như vậy, nếu theo nghĩa này, giám đốc doanh nghiệp Nhà
nước trong một thời gian dài trước đây không phải là doanh nhân, vì họ
là công chức, lương của họ được xếp theo thang, bảng lương của công
chức, họ nhận lương theo kiểu “đến hẹn lại lên”, không gắn bó với doanh
nghiệp về trách nhiệm và lợi ích. Hiện nay, qua cải cách doanh nghiệp
Nhà nước, chúng ta đang phấn đấu đưa doanh nghiệp Nhà nước vào thị
trường, cạnh tranh bình đẳng và hợp tác với các loại hình doanh nghiệp
khác, thu nhập và triển vọng của giám đốc doanh nghiệp Nhà nước được
quyết định bởi kết quả sản xuất, kinh doanh của doanh nghiệp.
Môi trường cho sự ra đời
của doanh nhân là thị trường, là nơi thực hiện sự tự do kinh doanh;
hoạt động kinh doanh được tiến hành theo tín hiệu của thị trường chứ
không phải là theo mệnh lệnh chỉ huy; là nơi mà những yếu tố của thị
trường (sức lao động đất đai, tiền vốn) được tự do lưu chuyển trên thị
trường với tư cách là hàng hóa. .. Nói cách khác, điều kiện hoạt động
lý tưởng của doanh nhân là môi trường có đầy đủ các yếu tố của thị
trường và cơ chế thị trường được hình thành đồng bộ. Với những điều
kiện ấy, doanh nhân có thể phát huy được trí tuệ, tài năng của họ, toàn
tâm toàn ý khắc phục mọi khó khăn, thu về ngày càng nhiều lợi nhuận cho
doanh nghiệp, phát triển doanh nghiệp vì lợi ích của doanh nghiệp, vì
sự phát triển của đất nước, song trước hết là vì lợi ích của chính họ.
Doanh nhân Việt Nam: 3 trong 1
Ở nước ta, doanh nhân là
một sản phẩm đặc biệt và là một thành quả nổi bật của Đổi mới, trở
thành một tầng lớp xã hội mới đã được định vị. Qua nhiều bước thăng
trầm, doanh nhân nước ta, từ thân phận tội đồ, không được coi là một
lực lượng kinh tế, bị cải tạo đi đến xóa bỏ, chuyển dần sang vị trí thứ
dân, cũng được xếp hạng, nhưng là hạng sau, "phi xã hội chủ nghĩa", bị
kỳ thị, coi khinh, bị lép vế, đến nay, doanh nhân được coi là chính dân
của xã hội, hơn nữa, lại được tôn vinh. Doanh nhân trở thành một tầng
lớp xã hội mới, có sứ mạng ngày càng vẻ vang, được xã hội tin cậy, gửi
gắm.
Nếu như công nhận giám đốc là một nghề, thì doanh nhân Việt Nam là một chuyên gia quản lý kinh doanh; vì
(i) Doanh nhân – giám đốc
doanh nghiệp là người đứng đầu ê kíp chuyên gia quản lý trong doanh
nghiệp, được đào tạo và có tích lũy kinh nghiệm, được tuyển dụng hoặc
thuê theo yêu cầu và được trả lương tương xứng với trách nhiệm và hiệu
quả sản xuất, kinh doanh;
(ii) Giám đốc là người đứng đầu cao
nhất của bộ máy quản lý doanh nghiệp với hiệu lực điều hành, chỉ huy
cao nhất trong doanh nghiệp, có toàn quyền sử dụng quyền hạn được giao
để thực hiện các biện pháp tổ chức vật chất và con người, là đầu mối
vận hành mọi hoạt động theo định hướng phát triển của doanh nghiệp,
chịu trách nhiệm về kết quả, hiệu quả sản xuất, kinh doanh của doanh
nghiệp; và
(iii) Giám đốc là người đại diện theo pháp luật của
doanh nghiệp trong các quan hệ với cơ quan quản lý Nhà nước, với đối
tác và khách hàng. Trên thị trường lao động, đã bắt đầu xuất hiện thị
trường giám đốc; doanh nhân – giám đốc cũng chịu sự đào thải tự nhiên
của thị trường.
Doanh nhân Việt Nam là một
nhà trí thức. Sở dĩ cần đề cập vấn đề này vì gần đây, có nhà nghiên cứu
đề xuất việc “hợp tác”, “bắt tay” giữa doanh nhân với trí thức, có vẻ
như doanh nhân không phải là nhà trí thức. Nếu như trí thức là "người
chuyên môn làm việc lao động trí óc và có tri thức chuyên môn cần thiết
cho hoạt động nghề nghiệp của mình" ( Từ điển tiếng Việt, Trung tâm từ
điển học, NXB Đà Nẵng, 2007, tr.1599) thì doanh nhân là người "lao động
trí óc và "có tri thức chuyên môn cần thiết cho hoạt động nghề nghiệp
cua mình". Hơn nữa, công việc quản lý doanh nghiệp đòi hỏi nhang kiến
thức chuyên môn về nhiều lĩnh vực kinh tế, khoa học công nghệ,... và
như vậy, không thể nói họ không phải là nhà trí thức.
Trí thức không phải là một
giai cấp, mà là một tầng lớp. Trong xã hội mới, khi phân công lao động
và thị trường lao động diễn ra ngày càng sâu sắc, cạnh tranh về nhân
lực càng gay gắt, thì bất kỳ một người hoạt động trong một nghề nghiệp
nào cũng phải nắm được những tri thức chuyên môn cần thiết cho nghề
nghiệp của họ. Tầng lớp trí thức, ớ nước ta cũng như ở mọi nước khác,
gồm nhiều loại trí thức: từ kinh tế đến văn hóa, xã hội, ngành nào,
lĩnh vực nào cũng có "nhà trí thức của riêng họ; mỗi loại có lĩnh vực
hoạt động và cả cách thức hoạt động riêng. Các loại trí thức gần nhau
thường hỗ trợ cho nhau, bổ sung cho nhau, hợp tác với nhau một cách rất
tự nhiên. Trong kinh tế thị trường ngày nay, để phát triển doanh
nghiệp, mỗi doanh nhân đang phải bồi bổ cho mình những kiến thức cần
thiết, qua các trường lớp
hoặc tự học; do vậy họ thực sự là những doanh nhân – trí thức. Và trong
kinh doanh, họ cũng rất cần hợp tác với các nhà trí thức thuộc các lĩnh
vực khác, nhất là trong lĩnh vực khoa học, công nghệ, nhằm nâng cao sức
cạnh tranh của sản phẩm và doanh nghiệp.
Doanh nhân Việt Nam thuộc
lớp người trẻ tuổi, đây là một ưu thế nổi trội của kinh tế Việt Nam
trong thời kỳ đổi mới. Theo khảo sát của Bộ Kế hoạch và Đầu tư tiến
hành tại trên 40.000 doanh nghiệp vào giữa năm 2005, thì số doanh nhân
từ 30 tuổi đến 40 tuổi chiếm 25,7%; từ 41 đến 50 tuổi chiếm 31,7%; có
nghĩa là số doanh nhân từ độ tuổi 30 đến 50 chiếm khoảng 57,4%. Cũng
phải kể đến lớp doanh nhân cỡ tuối 20 -30 đang tỏ ra có rất nhiều triển
vọng (như đã thể hiện trong Câu lạc bộ 20 - 30 của Thời báo Kinh tế Sài
Gòn). Như nhiều công trình nghiên cứu đã cho thấy: lớp doanh nhân trẻ
tuổi nước ta giàu lòng yêu nước, có ý chí kinh doanh, phần lớn được đào
tạo bài bản về kiến thức quản lý và khoa học công nghệ, thực sự là
những doanh nhân- trí thức trẻ tuổi đang là lực lượng chủ lực của đất
nước trong công cuộc phát triển kinh tế và hội nhập kinh tế quốc tế
ngày nay. Đã có nhiều dẫn chứng thể hiện tiềm năng to lớn của lực lượng
doanh nhân trẻ tuổi nước ta. Nhân dân ta hoàn toàn có thể tin cậy và
lực lượng hùng hậu và đang rất sung sức này.
Doanh nhân Việt Nam “3
trong l”: đó là một góc nhìn của người viết bài này trong kỳ vọng vào
đội ngũ doanh nhân nước ta nhân ngày 13/10 năm nay.