Tân, Giám đốc một công ty khá thành công trong lĩnh vực truyền thông, đã không ít lần phải bất ngờ trước cách ứng xử và phong cách làm việc thẳng thắn, bộc trực, đặc biệt là không hề biết e sợ trước người quản lý của những nhân viên trẻ, dù họ chỉ mới vào công ty.
|
|
|
 |
|
Bản lĩnh của những người trẻ đôi khi khiến sếp của họ phải nể phục.
|
Lúc
đầu Tân cũng nhận định đơn giản rằng có lẽ nhân viên công ty mình hoạt
động trong lĩnh vực truyền thông, thường xuyên tiếp xúc với công chúng
cũng như các cơ quan báo chí, đặc trưng nghề nghiệp có nhiều nét chuyên
biệt nên họ thực sự là những người có năng lực, biết ăn nói, bản lĩnh.
Thế nhưng, khi nói chuyện với bạn bè mình cũng là các giám đốc công ty
khác, Tân mới biết không chỉ nhân viên thuộc giới truyền thông mới có
tố chất đó mà hiện nay, đâu đâu cũng có thể dễ dàng bắt gặp hình ảnh
những người trẻ như vậy.
Theo nhận xét chung của những nhà
quản lý, tầng lớp "lao động có bản lĩnh" như hiện nay chủ yếu thuộc đội
ngũ trí thức, có năng lực thực sự và rất biết mình biết ta. Họ nhận
thức được vai trò cũng như sự đóng góp của mình đối với công ty nên
theo cách nghĩ chung của tầng lớp này thì không việc gì phải khúm núm
hay sợ hãi trước bất cứ ai.
Sếp, với họ, đơn giản cũng chỉ là
người quản lý, sắp xếp công việc chứ không thể làm được tất cả mọi
việc. Đôi khi, một số nhân viên còn tự cảm thấy năng lực chuyên môn của
sếp còn không thể bằng mình. Không thể dễ dàng vươn lên một tầm cao như
mong đợi trong ngày một ngày hai nhưng các nhân viên kiểu này luôn tự
tin để thấy được tương lai rộng mở trước mắt trên con đường thăng tiến
của mình.
Thế nhưng, không ít ông sếp cảm thấy "gai" mắt trước
những con người dám to tiếng như vậy. Chuyện thẳng tay sa thải nhân
viên chỉ vì sự "cứng đầu" cũng nhiều như cơm bữa. Tuy vậy, những nhân
viên này cũng chẳng lấy làm buồn bã khi bị "đá" ra ngoài cửa mà ngược
lại, bản thân họ còn cảm thấy may mắn vì không phải gắn bó lâu dài với
một môi trường "thiếu thiện chí" và tinh thần tiếp thu như vậy. Với
những người giỏi, có quá nhiều cơ hội cho họ lựa chọn. Và không ai
khác, chính họ mới là người được cho mình cái quyền lúc nào đi lúc nào
ở.
Tốt nghiệp đại học ở Mỹ, Hùng trở về nước với không biết
bao nhiêu lời mời mọc cũng những chế độ đãi ngộ theo kiểu rải thảm đỏ
của các công ty tên tuổi. Nhanh chóng chọn cho mình một vị trí làm việc
ưng ý, chế độ lương thưởng tương xứng cùng cơ hội thăng tiến thấy rõ
nhưng với bản tính nói thẳng, không ít lần Hùng khiến sếp phải ấm ức
khi những ý kiến sếp đưa ra trong các cuộc họp, bàn luận đều bị anh
vạch rõ những yếu điểm và khả năng ứng dụng khó khả thi.
Bên
cạnh đó, Hùng còn đưa ra gần như ngay lập tức những sáng kiến của riêng
mình. Các ý tưởng của Hùng thì đến cả sếp, dù đang giận đến mấy cũng
không thể không tâm phục khẩu phục. Hùng hiểu rằng một người có năng
lực như anh thì có cho tiền, sếp cũng không dám nói đến hai chữ "sa
thải".
Tuy thừa nhận có nhiều lúc thấy mất lòng sếp và tạo
không khí căng thẳng, nhưng theo Hùng, nếu anh không dám lên tiếng bộc
lộ rõ quan điểm của mình giữa các đồng nghiệp quen với việc im lặng khi
sếp nói thì công ty sẽ không tiến lên một cách nhanh chóng được.
Những
người trẻ như Hùng đang tạo ra một làn sóng mới trong giới nhân viên
công sở hiện nay, một làn sóng đủ sức làm thay đổi cả một cơ chế quản
lý thường theo lối cũ: sếp là trên hết và nhân viên thì phải biết nghe
lời.
Môi trường làm việc hiện đại đang thực sự làm tăng lên số
lượng những con người bản lĩnh, dám nghĩ dám làm. Chính họ chứ không ai
khác sẽ khiến cho các ý tưởng được ra đời, các dự án được thực hiện
không chỉ bởi một cái đầu của sếp mà là một sự cộng tác toàn diện. Tất
nhiên, sếp cũng cần phải tùy cơ ứng biến để giúp những con người "mạnh
miệng" này phát huy hết khả năng làm việc của mình mà không làm tổn hại
đến môi trường làm việc của một công ty vì dù thế nào, công sở cũng là
nơi cần "có trên có dưới".
|
|
.
|